Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

Em để lại cuộc tình buồn tênh…

Tôi có thói quen lao vào nhà, bất luận em đang làm gì, tôi cũng ngay lập tức bế thốc em trở lại căn phòng ngủ… Nhưng đêm nay… em đi rồi!
So với bạn bè ở tuổi em, em sướng hơn, hay chí ít là tôi nghĩ em sướng. Trong khi đám bạn của vật lộn để kiếm tiền trụ ở thành phố này thì em có thể ung dung sống trong căn nhà mà tôi thuê cho em. Một căn hộ chung cư sang trọng, đầy đủ và tiện nghi. Một mình em ở đó, không ai làm phiền. Có thể với em, đó là một khoản chi trả khổng lồ, nhưng với tôi nó là khoản tiền nhỏ tôi không mấy để ý đã tiêu vào việc gì. Em cho đấy là sự ban ơn, còn tôi cho đấy là sự công bằng. Em mang tới cho tôi cái tôi cần, đổi lại, tôi phải đáp ứng cái em muốn. Vậy thôi! Cuộc đời công bằng, cuộc tình sòng phẳng!
Tôi bảo em chỉ cần ở nhà, chờ đợi tôi, không cần phải đi làm. Tôi muốn bất cứ lúc nào tôi đến, em cũng sẵn sàng và mỉm cười đón tôi. Nhưng em không chịu. Em nói tôi chỉ đến bên em mỗi tối, còn ban ngày em sẽ đi làm. Em muốn sự đợi chờ có giá hơn và cuộc đời không vô vị. Ừ thì tôi chịu, em nhiều lí lẽ, tuổi trẻ luôn có nhiệt huyết như vậy. Còn tôi, ở tuổi này, nếu có thể, tôi chỉ ước được ở lỳ trong nhà, áp đầu lên người em, nằm nghe một bản nhạc du dương, mặc kệ ngoài kia đấu đá, hơn thua. Tôi muốn lao về vùng bình yên, còn em muốn bước ra ngoài nơi tranh đấu.
 em de lai cuoc tinh buon tenh… - 1
Tôi quen em, hình như hơn 3 năm thì phải. Trong một quán ăn, em làm nhân viên ở đó, còn tôi là khách. Em có vẻ ngoài mong manh, mái tóc ngang vai và đôi bờ môi lúc nào cũng ướt. Ngay lần đầu nhìn thấy em tôi chỉ muốn cắn lên làn môi mọng đó. Vậy là tôi làm quen với em… Chừng hơn 3 tháng sau, em đồng ý dọn về căn hộ tôi thuê để chính thức trở thành người tình của tôi.
Gọi em là người tình có phần hơi khập khiễng. Tôi không biết gọi em là gì cho đúng nữa. Tôi chưa có vợ, chưa có người yêu nên không thể gọi em là người tình. Nhưng nếu gọi em là người yêu cũng không hẳn, tôi khao khát và đam mê em nhưng cho em một danh phận như thế e rằng chỉ làm tổn thương em thôi. Hôn nhân của tôi không phải do tôi quyết định, vì thế, thôi em cứ là người tình, một người tình đến trước người mà tôi gọi là vợ nhưng mãi mãi em không thể nào tiến xa hơn.
Đám bạn nói tôi dại khi có vài tháng đã chịu chi tiền cho em, thuê nhà, bao ăn ở… Họ nói tôi bị đào mỏ, bị lợi dụng, không khéo vớ phải ả chẳng ra gì… Tôi cười. Ai cho tôi ngu, tôi chịu. Bởi vì tôi không muốn giải thích. Với tôi, giải thích về tình yêu mà em dành cho tôi là một sự xúc phạm. Em nói như vậy. Em bảo cứ để họ hiểu điều họ muốn, còn cô ấy sống như cách mà cô ấy mong. Vì thế, tôi không muốn giải thích về cái đêm đầu tiên tôi biến em thành đàn bà. Em đã thực sự từ một cô gái thành đàn bà vì em yêu tôi. Thứ đó, không dùng bạc tiền mà hiểu được đâu.
Tôi đã từng hỏi vì sao em đồng ý về sống với tôi như gái bao, chấp nhận cảnh mỗi khi say mèm hay buồn chán, tôi lao đến bên em 1 đêm rồi lại mất hút cả tuần sau đó. Con người em mâu thuẫn.  Tâm hồn em thanh tao nhưng cách mà em thể hiện cứ như thể em là loại gái sẵn sàng bán thân vì tiền. Chỉ có tôi biết là không phải thế. Em giải thích rằng: “Chỉ muốn ở bên người mình yêu thôi, thì không cần danh phận. Vì thế em không sợ bị đánh giá. Ở bên anh như người yêu cũng được, như người tình cũng chẳng sao”.
Em có thói quen đứng nấu ăn mỗi khi tôi tới, nhưng thường, tôi chẳng có cơ hội mà thưởng thức món đồ ăn em nấu. Lần nào đến cũng là khi tôi say mèm với những bữa tiệc, tôi lao tới ôm em, bế thốc em vào giường và rốt cục, đêm đó, chúng tôi nằm cuộn mình trong chăn ấm. Khi tôi kể cho em về áp lực cuộc sống, em xoe tròn mắt lắng nghe. Thi thoảng, em vỗ nhẹ vào người tôi ra điều động viên. Hành động đáng yêu đó của em làm tôi thấy buồn cười nhưng nó hữu ích vô cùng.
 em de lai cuoc tinh buon tenh… - 2
Em không bao giờ gặng hỏi tôi chuyện: “Rốt cục em là gì của anh”, em nói: “Là gì có quan trọng không? Cứ thấy yêu là đủ?”. Em không bao giờ hỏi: “Anh có định cưới em không?”, vì em nói:“Cưới không phải là cái đích cuối cùng của yêu. Đôi khi nhớ trọn đời mới là sự hoàn mĩ nhất của một cuộc tình”…. Thế nên yêu em tôi không nặng lòng. Cứ hồn nhiên, khi nào nhớ thì tôi đến, bận quá… thì em ở một mình.
Một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy, thấy em ngồi chải tóc bên giường…
- “Sao hôm nay em dậy sớm thế? Em đi làm à?”
Em lắc đầu, đôi mắt em hơi ngấn lệ…
- “Không, em đi…”
Tôi vươn vai, cũng chỉ nghe loáng thoáng lời em nói:
- “Em đi đâu?”
- “Em đi sống cho mình, chứ bên anh sao được nữa”
Tôi khựng lại. Cuối cùng thì em cũng chọn cách ra đi… Người ngoài chắc ngạc nhiên lắm khi em lại tự nhiên bỏ cái “mỏ” tốt như tôi. Hẳn là một số sẽ đoán em tìm được người hơn tôi.
- “Có ai lo cho em chưa?”
Em im lặng!
Tôi biết mình hơi quá. Bởi vì lẽ ra, tôi nên hỏi vì sao em lại đi, vì sao em bỏ anh, chúng mình đang yêu nhau mà… Em biết là tôi không hứa hẹn cưới em, nhưng chí ít tôi cũng nên cố tỏ ra mình tiếc nuối, còn đây, dường như tôi đã dự liệu điều đó. Em tổn thương… Là tại tôi!
Tôi chẳng biết nói gì, lặng lẽ kéo em vào lòng:
- “Bất cứ khi nào em cần anh giúp đỡ, hãy gọi cho anh”
Thực ra, tôi muốn nói một điều gì đó có ý nghĩa hơn. Bao tháng qua, người ta nghĩ em lợi dụng tôi chứ thực chất chính tôi mới là người lợi dụng em. Tôi lợi dụng tình yêu của em để xoa dịu những tổn thương trong lòng mình. Lẽ ra, giờ tôi nên nói: Yêu em mới phải.
 em de lai cuoc tinh buon tenh… - 3
Tôi mở lời, nhưng em ngăn lại.
- “Đừng nói khi anh không thể làm gì hơn ngoài lời nói đó. Nó sẽ làm em khó quên hơn và khó sống cho mình. Cứ để em ra đi như thế…”
Tôi rút một khoản tiền trong ví ra, em nhìn tôi mỉm cười:
- “Em không biết anh đại gia tới mức nào, nhưng nếu anh định dùng tiền để mua tình yêu của em thì anh chưa đủ giàu như thế. Còn nếu anh định cưới em vì thương hại thì anh chưa đủ tốt để làm điều đó. Cứ để em đi, như khi em đến… Cuộc tình này, chúng mình không mất, mà được. Và vì chúng ta tự nguyện, nên chẳng ai nợ ai điều gì”.
Hôm đó, là lần cuối tôi gặp em!
Giờ thì tôi sống trong căn hộ từng thuê cho em. Trên chiếc giường từng bên em… tôi thấy trống trải và cô đơn. Tôi hiểu cảm giác đợi chờ mòn mỏi của em…
Có lẽ em nói đúng, “Cưới không phải là cái đích cuối cùng của yêu. Đôi khi nhớ trọn đời mới là sự hoàn mĩ nhất của một cuộc tình”. Phải tới chừng nào, mất bao lâu để tôi quên được em?

Em sai rồi, về đi anh...

Anh tự hỏi, rốt cục, phải làm thế nào để chinh phục được một người đàn bà? Bỗng chốc anh thấy hận!
Hơn 11h đêm, tiếng chuông cửa vang lên réo rắt… Thương ngừng làm việc, đứng lên ra mở cửa. Cường lao vào nhà, mặc kệ chiếc valy đổ ngoài thềm. Anh ôm lấy vợ, nâng cằm Thương lên và hôn vào đôi môi cô. Hơi thở của anh dồn dập, giọng nói thì thầm:
- “Anh nhớ em quá, anh sắp phát điên lên rồi”
Nhưng đáp lại sự cuồng nhiệt của người chồng xa nhà sau chuyến công tác dài ngày ấy lại là sự dửng dưng đến lạnh nhạt của Thương. Cô đẩy chồng ra khó chịu:
- “Anh làm cái gì thế, con nhìn thấy thì không ra sao cả. Anh vào nhà đi…”
Gương mặt Cường như có ai dội nước. Anh nín lặng, quay lại xách chiếc valy và thẫn thờ bước vào nhà. Điều an ủi duy nhất với anh lúc này là bé Nấm. Con bé chạy từ trong phòng ra, nhìn thấy bố hởn hở, reo lên:
- “Ba, ba đã về”
Con bé nhảy chồm lên người Cường, hôn lấy hôn để vào má anh. Trái tim của anh được an ủi phần nào khi ôm con…
Suốt cả tiếng đồng hồ sau đó, Cường đã phải dỗ dành rất nhiều để cô con gái chịu rời ba đi ngủ. Thương làm vội vài món ăn cho chồng… Cường ăn mà cảm giác không sao nuốt nổi. Sự lạnh nhạt của vợ và căn nhà này làm anh thấy mình cô đơn!
 em sai roi, ve di anh... - 1
Cô hận, vì cô đã để lỡ người mình yêu! Nếu ngày đó Cường chịu nói cho cô biết ngày Quang ra đi, có lẽ cô đã không tuột mất người đàn ông đó! (Ảnh minh họa)
Gần 1 tháng xa nhau, anh ôm vợ vào lòng, thơm lên gáy cô, hít hà mùi tóc cô… Đôi mắt anh nhắm lại mơ màng, thì thầm vào tai vợ:
- “Anh nhớ em nhiều lắm, lúc nào cũng nghĩ tới em… Anh không thể cầm lòng được, chỉ muốn về, ôm lấy em…”
Thương gạt tay chồng ra, quay mặt vào tường:
- “Anh ngủ đi… Hôm nay đi xa về chắc mệt rồi. Hơn nữa, hôm nay em cũng mệt…”
Cường nén tiếng thở dài, anh choàng tay ôm Thương từ phía sau trong sự hững hờ của cô.
Hơn 8 năm làm vợ chồng, bé Nấm cũng đã vào lớp 1, cuộc sống của Cường thay đổi khá nhiều, ngoại trừ việc anh vẫn không thể tìm thấy tình yêu của vợ. Ngày trước chỉ người ngoài thấy lạ khi một kẻ giàu có như anh lại sẵn sàng theo đuổi một cô gái bình thường như Thương. Anh yêu cô, chấp nhận bên cô dù cái mà anh nhận được chỉ là sự hắt hủi từ vợ. Bây giờ, sau gần chục năm cưới, anh cũng ngạc nhiên về chính mình. Anh không hiểu vì sao lại có thể kiên nhẫn đợi chờ một tình yêu đến thế!
Thương không yêu Cường nhưng cô quyết định cưới. Thời gian đầu sau khi kết hôn, cô thậm chí còn mang nỗi hận vì Cường mà cô để lỡ mất tình yêu của cuộc đời mình. Những đêm Cường cuồng nhiệt ôm hôn vợ thì cô chỉ im lặng chấp nhận. Bé Nấm được ra đời trong số những đêm miễn cưỡng yêu đó của Thương.
Những tưởng bé Nấm sẽ là sợi dây gắn kết hai vợ chồng, nhưng rốt cục, Thương chỉ có cảm giác đó là con mình, không phải con chung. Trái tim Thương vẫn nguội lạnh…
Cô hận, vì cô đã để lỡ người mình yêu! Nếu ngày đó Cường chịu nói cho cô biết ngày Quang ra đi, có lẽ cô đã không tuột mất người đàn ông đó!
***
Chuyến công tác lần thứ 2 trong tháng. Cường xách valy lên đường sau khi hôn tạm biệt cô con gái bé bỏng:
- “Ba, lần này ba đi bao lâu mới về?”
- “Uhm… ba chưa rõ. Nhưng có lẽ hơi lâu, tầm nửa năm. Bé Nấm ở nhà ngoan, nghe lời mẹ, về ba sẽ mua quà cho nhé”.
- “Con ứ đâu, ba về sớm với con nhé! Con và mẹ nhớ ba lắm! Mẹ nhỉ?”
Thương hơi giật mình khi con gái lay gọi mình. Cô “Ừ” một tiếng cho con thôi hỏi. Cường im lặng rời khỏi nhà. Một lần nữa, sự dửng dưng của vợ như con dao đâm vào tim anh. Anh tự hỏi, rốt cục, phải làm thế nào để chinh phục được một người đàn bà? Bỗng chốc anh thấy hận! Bởi vì ngoài kia, có hàng tá cô gái sẵn sàng ngã vào vòng tay anh, tất nhiên, có kẻ vì tiền nhưng cũng có người si mê anh thực sự. Vậy mà không hiểu sao, anh chết chìm trong đôi mắt buồn và vô cảm của người vợ không yêu mình. Cô cứ như một thứ đồ ăn, biết là có hại nhưng hấp dẫn và muốn thử.
Lần này anh đi lâu, bởi vì anh muốn tìm một giải thoát cho cuộc hôn nhân của mình. Không thể mãi sống cảnh này được. Giá mà anh có đủ dũng khí để ly hôn, thì chẳng có gì đáng phải suy nghĩ cả, chỉ là… anh còn yêu, còn muốn giữ nhưng giữ không nổi.
***
Nhận được điện thoại, Thương tất tả bế thốc bé Nấm lên xe ô tô rồi đánh xe tới điểm hẹn:
- “Mình đi đâu vậy mẹ?”
- “Đi gặp một người…”
- “Ai thế mẹ?”
Thương nhìn con rồi xoa đầu:
- “Một người rất quan trọng với mẹ con gái ạ”
- “A, bố về phải không? Có phải mẹ đưa con đi đón bố không?’
Câu nói của bé Nấm lại lòng Thương quặn thắt nỗi đau.
- “Nấm, nếu một ngày nào đó, mẹ con mình không ở cùng bố nữa, mà ở cùng một người khác, một người rất tốt, con có chịu không?”
- “Ứ đâu, con chỉ thích ở với bố thôi”
Thương dắt bé Nấm vào quán cà phê, trái tim cô đã xao xuyến, bồi hồi khi bắt gặp dáng hình ấy. Người đàn ông đó vẫn đẹp và đĩnh đạc như năm nào. Cô tiến tới bàn:
- “Anh Quang”
- “Kìa… em, em đến bao giờ, mau ngồi xuống đi”
 em sai roi, ve di anh... - 2
Anh đã cố gắng bảo vệ cô khỏi bị tổn thương để rồi bị chính cô làm đau… (Ảnh minh họa)
Bé Nấm lí nhí chào chú rồi bẽn lẽn ngồi cạnh mẹ. Con bé thấy mẹ hai hàng nước mắt. Người đàn ông đó nắm lấy tay Thương:
- “Em đừng khóc. Anh xin lỗi, năm xưa… là vì anh có lỗi, anh đi gấp quá… Mọi chuyện qua rồi, mong em đừng giận”
- “Không, là em có lỗi… Không đúng, nói chính xác hơn là anh Cường. Anh ấy đã không nói với em khi anh đi, em đã để lỡ. Anh đã thất vọng về em lắm đúng không? Có phải vì thế mà bao năm qua anh không về, anh ở lại đó…?”
- “Không… anh… Hôm đó, anh hẹn em ra cũng là để nói lời tạm biệt. Chúng mình đều từ tỉnh lẻ mà lên, anh không dễ dàng gì để được đi du học nếu không có cô ấy. Anh sợ, không dám thú nhận với em từ trước. Anh kết hôn với Lan và đi nước ngoài theo chế độ của cô ấy. Hôm cuối cùng, anh muốn hẹn gặp em để nói em quên anh đi, đừng chờ em nữa. Chúng ta quá nghèo, không thể hạnh phúc nếu lấy nhau…”
Những lời nói sau đó của Quang không còn lọt tai Thương nữa. Trong đầu cô trống rỗng. Cô chỉ nhớ về sự ghẻ lạnh và thái độ khinh thường của mình dành cho chồng. Cường đã biết tất cả, anh cố tình giấu cô về chuyện của Quang để cô không thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng về một người đàn ông mà cô yêu, về một mối tình mà cô tự hào. Anh đã cố gắng bảo vệ cô khỏi bị tổn thương để rồi bị chính cô làm đau…
Thương dắt con rời khỏi quán… Cô nhận ra bao năm qua chồng cố gắng ở bên cô để bù đắp cho cô những thiệt thòi từ cuộc tình trước. Vậy mà… Hai hàng nước mắt của Thương rơi trên má:
- “Mẹ, mẹ ơi… làm sao mẹ khóc? Có phải chú ban nãy làm mẹ buồn không? Bố bảo bao giờ mẹ buồn, mẹ khóc, con phải gọi điện mách bố, để bố về bảo vệ mẹ”
Bé Nấm lấy chiếc điện thoại của mẹ ra, bấm số của bố:
- “Bố ơi, con đây… Bố ơi, mẹ đang khóc, có người làm mẹ khóc, con nhớ lời bố dặn nên điện thoại cho bố. Bố về sớm với mẹ con con nha”
Đầu dây bên kia giọng buồn buồn:
- “Bé Nấm ngoan, bố biết rồi, chắc con nhớ bố quá nên đưa ra lí do này phải không? Con… dỗ mẹ giùm bố nhé, có lẽ mẹ cần điều đó hơn là bố về”
Thương giật lấy chiếc điện thoại từ tay con, giọng nghẹn ngào nói không thành tiếng:
- “Anh à, em xin lỗi, anh về với em được không? Em… nhớ và cần anh nhiều lắm”.