Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

Đồ hèn! Sao không dám nói yêu em?

Phương và Trung gặp nhau, đó là một tình yêu mà họ nói là định mệnh. Nhưng định mệnh cũng có lúc nhầm, bởi vì họ yêu đúng người nhưng nhầm thời điểm.
Ngày đầu gặp Phương gặp Trung là tại hành lang của công ty nơi anh mới chuyển ra công tác theo lần này. Cả hai đâm xầm vào nhau vì mê mải nhìn tập tài liệu. Đống giấy tờ vương vãi ra nền nhà, Phương và Trung cúi vội xuống, cúi gập người xin lỗi đối phương để rồi lại cụng đầu vào nhau. Khoảnh khắc cả hai ngẩng mặt lên nhìn vào mắt nhau, Phương đã tự như với lòng mình: “Đây thực sự là định mệnh của đời cô”.
Người ngoài vẫn bảo Phương chảnh và kiêu kì. Công ty này có biết bao anh tán tỉnh cô, vậy mà cuối cùng cô chẳng nhận lời một ai. Trong mắt họ, Phương là cô tiểu thư, xinh đẹp, đài các… Họ phỏng đoán phải cỡ một đại gia, thiếu gia giàu có nào đó may ra mới có cơ hội lọt vào mắt xanh của cô. Thế nhưng chẳng ai biết được rằng, thực tế, Phương không hề đặt mục tiêu cho người đàn ông của đời mình, chỉ cần một lúc nào đó trái tim cô rung động, cô sẽ vất bỏ mọi thứ để yêu, yêu cho đến tận cùng.
Như ngày hôm đó chẳng hạn, khi cô chạm mắt Trung trong lần đầu tiên gặp gỡ, trái tim xuyến xao, cả buổi hôm đó cô như người mất hồn khi nhớ đến Trung. Và cô gọi đó là tình yêu. Nó giống mấy tình huống trên phim thường diễn ra, giống một thứ tình yêu định mệnh vô tình đến và đâm xầm vào cuộc đời nhau.
Phương là mẫu con gái mạnh mẽ và cá tính trong tình yêu. Khi đã yêu, cô sẵn sàng là người chủ động vì không muốn để lỡ mất người đàn ông của đời mình. Hơn 2 tháng khi Trung tới công tác tại đây, Phương đã thực lòng yêu anh. Mọi người đều nói ánh mắt Trung nhìn Phương có điều lạ lẫm. Giống như cảm giác yêu thương mà không thể.

 do hen! sao khong dam noi yeu em? - 1
Phương không hề đặt mục tiêu cho người đàn ông của đời mình, chỉ cần một lúc nào đó trái tim cô rung động, cô sẽ vất bỏ mọi thứ để yêu, yêu cho đến tận cùng. (Ảnh minh họa)

Một buổi tối mùa đông, Phương đợi anh dưới tầng hầm của nhà để xe. Vừa thấy Trung xuất hiện, cô bước tới đứng trước mặt anh đầy tự tin:
- “Hãy hứa là anh không nói dối, em yêu anh và anh cũng yêu em đúng không?”
Trung né tránh không dám nhìn vào mắt Phương. Nhưng điều đó không được, cô kéo gương mặt anh quay trở lại:
- “Anh không trả lời là vì sao?”
- “Em muốn như thế nào?”
- “Muốn anh trả lời có hay không? Chuyện anh yêu em ấy”
- “Có thì sao mà không thì sao, em cứ sống cuộc sống của em, còn anh, anh không thể mang tới cho em điều gì cả, vì thế câu trả lời của anh không thực sự cần thiết”.
Trung quay lưng bước đi để mặc Phương đứng lại.
- “Đồ hèn. Tại sao chỉ một câu thừa nhận anh cũng không dám nói. Yêu là yêu thôi, đâu cứ phải lấy nhau mới dám thừa nhận mình yêu”
- “Yêu nhưng không thể mang tới niềm vui cho người mình yêu thì thừa nhận điều đó để làm gì?”
- “Để tình cảm đó được nói ra, được thừa nhận dù nó có thể sẽ không đi tới đâu. Mình hẹn hò đi, một chút thôi cũng được”.
Phương bắt đầu bật khóc. Thật kì lạ, ở cái công ty này có biết bao chàng trai sẵn sàng hứa hẹn và dâng cả cuộc đời dưới chân Phương thì cô không đoái hoài. Còn Trung, anh dửng dưng và nói nói rõ ràng sẽ không mang tới tương lai gì cho cô thì cô lại si mê đến vậy!
- “Có những điều có lẽ em nên biết…”
- “Đừng nói nữa, nếu có điều gì đó em không nên nghe lúc này thì anh đừng nói. Nói đi, anh có thể bên em được bao lâu?”
- “2 tháng”
- “Vậy hãy yêu em thật nhiều trong 2 tháng đó”
Họ bắt đầu hẹn hò bằng những buổi đi xem phim, cà phê, những phút giây ngồi cạnh nhau không cần nói mà chỉ nhìn vào mắt nhau cũng có thể mỉm cười… Chuyện tình yêu của họ không một ai biết. Không phải Phương và Trung sợ người ngoài dị nghị, họ nghĩ rằng tình yêu là câu chuyện của riêng họ, không cần cho cả thế gian biết họ đã yêu thế nào…
Phương cảm thấy hạnh phúc trong vòng tay của Trung. Câu chuyện của ngày đầu yêu nhau cô cũng quên khuấy mất. Cho tới hôm nay, buổi cuối cùng trong kì hạn 2 tháng đó, Phương vẫn hồn nhiên hẹn hò anh ở quán cà phê quen thuộc.

 do hen! sao khong dam noi yeu em? - 2
Khi đó nếu anh trả lời “Có”, cô sẽ rời bỏ anh ngay tức khắc. Nhưng vì anh quằn quại không dám nói lên lời nên cô mới muốn được yêu anh, dù là ngắn ngủi. (Ảnh minh họa)

Trung nắm lấy bàn tay Phương:
- “Nếu anh cưới, em sẽ đến dự chứ?”
- “Tất nhiên rồi…”
- “Vì sao, em không buồn ư?”
- “Có gì phải buồn đâu chứ. Chuyện chúng mình chỉ là một lần gặp gỡ trong đời thôi mà”
- “Em vẫn tin đó là tình yêu định mệnh mà?”
- “Đúng vậy, đó là định mệnh, nhưng đôi khi định mệnh cũng có lúc nhầm. Em sẽ không hỏi lại anh có yêu em không vì em tin vào cảm nhận của mình. Nhưng em cũng tin anh hạnh phúc bên người đó. Chị ấy xứng đáng được bên anh và được anh yêu. Có những điều trong đời này, nếu lỡ đến muộn sẽ không bao giờ có được. Vì vậy em chấp nhận”
- “Em không hận anh sao?”
- “Không giận, bởi vì dường như đây chỉ sai lầm của định mệnh, em tin mình gặp đúng người, tiếc là nhầm thời điểm. Nếu có kiếp sau thực sự, em nhất định sẽ tìm anh sớm hơn”
Trung quay mặt đi giấu để không rơi lệ. Anh không biết phải nói Phương vào lúc này. Anh cảm ơn vì cô đã không làm cho anh cảm thấy nặng nề:
- “Vậy em tới dự nhé. Anh chờ lời chúc phúc của em!”
Trung rời khỏi quá. Có thể anh vừa bỏ lại sau lưng mình một cô gái yêu anh thật lòng, nhưng có một người con gái khác cũng yêu anh nhiều như thế mà anh thì không có quyền bỏ đi tình yêu này để chọn tình yêu khác. Nếu có cái là định mệnh thực sự, thì đây là thứ định mệnh về một cuộc tình có thật, chỉ sống trong tim mỗi người mà không hiện hữu trên một tờ giấy kết hôn hay một đám cưới. Anh sẽ cất nó vào một góc nhỏ trái tim, đôi khi nghĩ lại, mỉm cười vì trong đời đã có một người khiến mình yêu như thế.
Anh ra về, để lại trên bàn tấm thiệp cưới màu hồng. Phương lật ra xem, tất nhiên tên cô dâu không phải là cô… Điều ấy cô biết từ cái ngày cô bước tới và hỏi: “Anh có yêu em không?”. Khi đó nếu anh trả lời “Có”, cô sẽ rời bỏ anh ngay tức khắc. Nhưng vì anh quằn quại không dám nói lên lời nên cô mới muốn được yêu anh, dù là ngắn ngủi.

Thôi anh đi đi, lời thề bỏ lại

Tình yêu chẳng có lỗi gì khi nó đến và nó đi, dù rằng, đau khổ mà nó tạo ra cho My là có thật!
Ngồi trong công viên vắng người qua lại, My say sưa nói về rất nhiều thứ mà không để ý gương mặt buồn của Tùng. Anh ngắt lời cô bằng một câu hỏi:
- “Nếu… anh và em không yêu nhau nữa, em có buồn không?”

My đánh một cái đau điếng vào tay Tùng:
- “Vớ vẩn, em không thích đùa như thế đâu. Chúng mình sẽ không bao giờ rời xa nhau, trước khi ra nước ngoài anh đã nói với em như thế cơ mà. Giờ anh về rồi, không có gì chia cắt đôi ta được nữa”.
My dựa vào vai Tùng. Anh chỉ biết lặng yên không nói nên lời.
Công viên, một chiều mùa đông hiu hắt. Tùng ôm người con gái đó vào lòng, vuốt mái tóc mềm mại và thì thầm:
- “Em đợi anh thêm chút nhé… Anh cần thêm thời gian bởi vì cô ấy cũng cần thêm thời gian”.
- “Còn lâu nữa không anh?”
- “Anh không biết. Anh nợ cả em và cô ấy quá nhiều. Anh nợ cô ấy quá khứ, còn nợ em hiện tại”
- “Điều em muốn biết là… tương lai anh sẽ chọn ai. Chỉ cần anh hứa bên em, em sẽ ngại ngần chờ đợi. Em cũng không hiểu mình làm thế này là đúng hay sai bởi vì cô ấy quá đau khổ. Nếu là cô ấy, em cũng không biết mình có thể vượt qua cú sốc này hay không. Vì thế, hãy cứ từ từ khi nào anh cảm thấy phù hợp hãy nói”.
- “Cảm ơn em”
 thoi anh di di, loi the bo lai - 1
 “Anh không biết. Anh nợ cả em và cô ấy quá nhiều. Anh nợ cô ấy quá khứ, còn nợ em hiện tại” (Ảnh minh họa)

Đó là buổi chiều Tùng ngồi với Dung. Một cô gái mà anh yêu. Còn cô gái yêu anh, chờ anh vào một buổi chiều khác!
Đã không biết bao nhiêu lần Tùng muốn nói một lời thật lòng với My nhưng anh không đủ can đảm. Mỗi lần bên cô, nhìn cách cô nói cười và thể hiện tình yêu với mình, Tùng lại không có dũng khí để nói ra cái điều tàn nhẫn đó. Anh đã mang đi những tháng năm tuổi trẻ và cả ước mơ tình yêu của My. Vì thế hôm nay làm sao anh nỡ nói lời chia tay.

3 năm trước, Tùng đã từng có một tình yêu với My. Những lần hẹn hò thú vị, những câu thề ước… Thế rồi anh lên đường sang nước ngoài tu nghiệp.  Trong tình yêu, thật khó để nói ai phản bội ai. Ở nước ngoài với sự bận rộn và guồng quay công việc, trái tim Tùng không còn nhung nhớ và thổn thức về My. Đã nhiều lần anh định nói cô hãy yêu người khác đi, nhưng rốt cục, cuộc điện thoại về lúc nào My cũng khóc vì nói nhớ anh. Anh đã nghĩ hơn 3  năm xa cách sẽ một ngày làm cho trái tim My nguội lạnh, không chừng cô sẽ gặp một người nào đó khiến cô yêu nhiều hơn gấp bội.
Nhưng tới tận ngày Tùng về, người đàn ông duy nhất trong tim cô chỉ có anh mà thôi. Tùng khổ tâm nhưng ngoại trừ việc chờ đợi, anh không biết phải mở lời thế nào.
***
Dung hẹn My ở một quán cà phê gần nơi cô sống.
-  “Có lẽ chị ngạc nhiên về em nhiều lắm… Nhưng em biết chị, em biết chị và anh Tùng đã yêu nhau rất lâu và…”
- “Và giờ em là người yêu của anh ấy đúng không?”
-  “Chị… biết điều đó rồi ư? Anh Tùng đã nói với chị điều đó ư?”

 thoi anh di di, loi the bo lai - 2
Tình yêu chẳng có lỗi gì khi nó đến và nó đi, dù rằng, đau khổ mà nó tạo ra cho My là có thật! (Ảnh minh họa)

- “Không, là chị tự biết, từ khi anh ấy về chị đã biết điều đó. Chỉ là chị muốn chờ đợi một cơ hội cho chính mình. Em hẹn chị để nói điều mong mỏi gì?”
- “Em… không biết phải nói gì lúc này nữa. Nếu chị biết anh ấy đã có người khác mà vẫn cam chịu ở bên anh ấy, vờ như mình hạnh phúc thì có lẽ…”
- “Em chia tay với anh ấy đi, chị sẽ không buông tay đâu. Nhất định là không buông tay. Chị đã hi sinh cả tuổi trẻ của mình để đợi anh ấy, chị tin, nếu chị níu giữ, anh ấy sẽ không rời xa chị. Vì anh ấy là người tốt. Có thể anh ấy yêu em nhưng chị sẵn sàng chấp nhận san sẻ một phần tình cảm đó. Chỉ cần anh ấy ở bên chị là được”
Dung bật khóc. Cô tự thấy tình yêu của mình không sâu đậm như My, vì thế, Dung quyết định nhận lời.
-  “Em sẽ dừng lại với anh ấy. Em chúc anh chị hạnh phúc”.
Khi Dung đi rồi, người còn lại là My. Cô khóc mà chẳng có ai hay biết. My biết, tình yêu trong tim Tùng đã không còn dành cho cô. Nhưng nếu cô ra đi theo cái cách bị bỏ rơi, cả anh và Dung sẽ đều bị dằn vặt. My muốn anh chọn mình, rồi sau đó cô sẽ dứt bỏ anh… Chỉ có như vậy, My và Tùng mới đến bên nhau mà không cảm thấy có lỗi với cô.
Tình yêu chẳng có lỗi gì khi nó đến và nó đi, dù rằng, đau khổ mà nó tạo ra cho My là có thật!