Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Anh đi lấy vợ đây

Tan làm, Thúy về nhà thấy Cường dọn dẹp đồ đạc. Nhìn cô, Cường vừa gấp áo quần vừa nói: “Anh về quê lấy vợ, em ở lại mạnh khỏe, rảnh về thăm vợ chồng anh”.

Vậy là cuối cùng Cường cũng đi lấy vợ, cái việc vốn dĩ phải thế, chẳng có cách nào khác được. Ngay từ cái ngày anh dọn đến đây ở cùng cô theo cái kiểu già nhân ngãi, non vợ chồng, cô đã biết có ngày Cường đi. Nhưng hoặc là vì trái tim người đàn bà yếu đuối cần một ai đó bên cạnh, hoặc là vì Thúy yêu anh thật lòng nên cô cứ nhắm mắt mà sống với anh.
Mà cũng biết trách ai, khi Thúy đến với Cường sau một vụ đánh ghen đến nhập viện. Một người đàn bà mang cái danh dơ ráy như Thúy làm sao dám mơ về hạnh phúc trọn vẹn. Cuộc tình này vốn dĩ là bèo nước gặp nhau, thế nên giờ Thúy chỉ biết mỉm cười chúc phúc.
Thúy đã từng là một cô gái đẹp, vẻ đẹp của cô khiến đám đàn ông nhiều tiền muốn lao vào giành giật, còn những người đàn ông tử tế thì tránh xa. Với những gã nhà giàu, họ chỉ chiếm cô để làm thứ trang trí, để giải khuây chứ vẻ đẹp của cô khiến họ nghi ngờ. Chẳng gã đàn ông có tiền nào chịu bên cô bằng một tình yêu chân thành. Còn với những anh chàng muốn yêu bằng cả trái tim, họ lại sợ họ chẳng xứng khi đứng bên một người đẹp như nàng.
Thúy không biết mình bước vào cái “nghiệp” bồ nhí từ bao giờ, không hiểu vì đồng tiền có ma lực lôi cuốn cô hay vì chẳng có ai chịu đón nhận cô bằng tình yêu đích thực nên cô đã chấp nhận làm phòng nhì cho những người đàn ông giàu có. Đến giờ, ngoài 30 tuổi, Thúy không nhớ chính xác mình đã là người tình của bao nhiêu gã đàn ông. Thúy chỉ như một món hàng, chán lại được giới thiệu cho người khác.
 Anh đi lấy vợ đây - 1
Thúy không biết mình bước vào cái “nghiệp” bồ nhí từ bao giờ, không hiểu vì đồng tiền có ma lực lôi cuốn cô hay vì chẳng có ai chịu đón nhận cô bằng tình yêu đích thực nên cô đã chấp nhận làm phòng nhì cho những người đàn ông giàu có. (ảnh minh họa)
Cho tới một ngày, Thúy gặp anh, chàng nhân viên văn phòng nghèo nhưng nhìn cô si mê bằng ánh mắt của tình yêu thực sự.Cường cứu cô trong một lần cô bị vợ của tay sếp già nua đánh ghen đến mức phải vào viện. Nằm trên giường bệnh, nhìn gương mặt bầm tím những vết thương vả một vẻ ngoài tàn tạ, Thúy khóc thương cho phận mình. Son phấn, đồ đắt tiền dường như không cứu vãn được tuổi xuân đang đi qua đời cô.
Rồi Cường dọn đến ở cùng cô. Ngày anh đến, Thúy đã từng hỏi: “Anh yêu em thật chứ”, Cường không trả lời mà ôm cô vào lòng. Nhưng rồi anh chặn đứng giấc mơ về một hạnh phúc gia đình của cô bằng sự thật: “Anh yêu em, nhưng anh xin lỗi. Chuyện chúng mình chẳng thể đi đến đâu. Anh giữ em là người yêu tri kỉ trong lòng nhưng anh không thể cưới em làm vợ. Điều đó, mong em hiểu”.
Thế là Thúy gật đầu, gì cũng được… Cô đã ở bên bao gã đàn ông, đều biết rằng chẳng thể dài lâu, chẳng có một danh phận nhưng sao lần này, nghe anh nói mà lòng quặn thắt. Đau mà chẳng có cách nào từ chối. Cô muốn thử một lần bên người mình yêu, dẫu rằng tương lai vẫn chỉ là sự cô đơn.
 Anh đi lấy vợ đây - 2
Thúy không thể trả lời anh bên Thúy vì điều gì, chắc có lẽ vì mang tới cho cô chút tình người, tình yêu thực sự. Thúy chỉ biết rằng, cô bên anh là vì… yêu anh thật. Mà tình yêu đó lớn đến độ nói một lời xin anh ở lại cũng là điều không thể. (Ảnh minh họa)
Anh và Thúy sống với nhau như vợ chồng. Những tháng ngày đó mộng mơ và ngọt ngào làm sao. Thi thoảng anh vẫn đi gặp mặt vài cô gái do gia đình giới thiệu. Về nhà anh vẫn kể cho Thúy nghe, nhờ Thúy đánh giá giúp về người con gái đó. Thúy thấy nực cười, Thúy thực lòng không hiểu rốt cục anh và cô là mối quan hệ gì? Không lợi dụng tiền bạc, không chiếm đoạt thể xác, bình yên bên nhau, không níu kéo, chẳng ràng buộc. Thúy không thể trả lời anh bên Thúy vì điều gì, chắc có lẽ vì mang tới cho cô chút tình người, tình yêu thực sự. Thúy chỉ biết rằng, cô bên anh là vì… yêu anh thật. Mà tình yêu đó lớn đến độ nói một lời xin anh ở lại cũng là điều không thể.
Hôm nay thì anh đi. Cô gái này anh hẹn hò mà chẳng nói cho Thúy biết. Nhìn anh gấp gọn áo quần cho vào chiếc valy nhỏ như ngày anh đến, Thúy cứ mỉm cười. Anh đi tìm hạnh phúc của đời mình, thứ hạnh phúc vĩnh viễn không thể nào có cô ở đó. Một người đàn bà nhúng bùn hôi lặng lẽ khép mình lại nhìn anh bước đi.Hỏi cô có nuối tiếc không? Câu trả lời là có! Hỏi cô có buồn không… Thì không!Làm sao cô phải buồn?Cô vo nhà lại tờ giấy khám thai để anh bình yên bước ra ngoài!  

Chốn về của tình yêu

Phương đã luôn bao dung và chấp nhận những khoảng riêng kỉ niệm của tôi về em. Chưa bao giờ Phương cố gắng chạm vào nó hay dằn vặt tôi vì những điều đó.

Tim tôi như ngừng đập khi đọc được những bài viết về An Như đăng trên mạng. Bức ảnh em đang cười khiến tôi bối rối chẳng khác gì lúc còn ở bên cạnh nhau. Ở em luôn có sự quyến rũ không thể lý giải, khiến tôi đắm đuối.  Đã ba năm nay tôi vẫn ngày ngày chờ đợi một dòng liên lạc của em. Từ ngày ấy bỏ đi, từ ngày tôi kết hôn với Phương. Tôi vẫn chưa bao giờ thôi nhớ về em. Ngày ấy , khi tôi và em đều đã vì nông nổi  mà đánh mất nhau. Nhưng tôi biết trong tận sâu trái tim chúng tôi vẫn luôn dành cho nhau những thương nhớ khôn nguôi.
Cuối cùng tôi đã được nhìn thấy An Như. Vẫn đôi mắt trong veo ấy. Vẫn nụ cười dịu dàng ấy. Em đã bắt đầu thành công với những tác phẩm của mình. Em đã chứng mình cho tôi và những người luôn nghi ngờ em rằng em sẽ làm được.
Tôi về nhà khi Phương đang cặm cụi chuẩn bị bữa cơm tối. Vừa nhìn thấy tôi, Phương đã gọi:
- Hôm nay anh về sớm thế? Em có làm món salad mà anh thích này.
Tôi không nói gì đi vội lên phòng. Sau khi bỏ vài bộ quần áo vào túi xách và gọi taxi, tôi đi ra và nói với Phương rằng tôi có chuyến công tác đột suất ở Đà Lạt khoảng hai ngày.
- Em ở nhà nhớ ăn uống cẩn thận nhé. Anh sẽ về sớm thôi.
Phương mỉm cười, gật đầu chào tôi.
- Anh giữ gìn sức khỏe ạ. Để em lấy thêm khăn bỏ vào túi cho anh. Đà Lạt lạnh lắm.
Tôi hôn nhẹ lên trán Phương rồi bước luôn. Xe đã tới.
Ngồi trên xe mà lòng tôi háo hức không yên. Tôi chỉ muốn nói với em một lời xin lỗi đã nợ em suốt ba năm qua khi tôi đã cố chấp và hèn nhát đến nỗi để mất đứa con là kết tinh tình yêu nồng nàn và say đắm của chúng tôi. Ngày em đi bỏ đứa con cũng là ngày tôi không bao giờ còn được gặp em nữa. suốt ba năm tuyệt vọng vì mất em, vì lỗi lầm và vết thương đã gây ra cho em, Phương đã lặng lẽ ở bên cạnh quan tâm và yêu thương tôi. Phương không lãng mạn như em. Phương không ngông ngênh và bất cần như em. Phương luôn dịu dàng và đằm thắm trước mọi điều. Phương thật sự là một người vợ mà tôi cần, nhưng trong tận sâu tâm hồn mình, tôi biết tôi chưa bao giờ yêu Phương như đã từng yêu em.
 Chốn về của tình yêu - 1
(Ảnh minh họa)
Xe đến Đà Lạt vào khoảng giữa đêm. Tôi thuê taxi đến chỗ em theo địa chỉ trên báo. Đó là một căn nhà nhỏ cách hồ xuân Hương không xa. Tôi định bấm chuông nhưng lại e ngại. Vì đã quá nửa đêm, nhỡ đâu em đang ở bên chồng hay người tình, hay bất kì một ai. Thực ra tôi có thể tìm một khách sạn nghỉ qua đêm rồi đến sáng mai gặp em, nhưng trong lòng tôi không thể yên. Tôi khao khát muốn gặp em. Tôi đánh liều bấm chuông.
Người ra mở cửa cho tôi là An Như. Em để tóc dài. Mặc chiếc váy xanh dài. Nhìn em rất đẹp giữa không gian này. Em dường như không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi. Tôi bước theo em vào căn nhà. Một ngôi nhà khá xinh xắn với một những chiếc đèn con con treo trên tường.
- Em không nghĩ anh lại đến sớm thế?
Tôi sắp lại gần em. Tôi ôm em. Em cứ đứng lặng không nói gì. Cứ như thể em đã đoán trước được mọi điều.
- Anh rất nhớ em. Anh đã tìm em suốt ba năm qua.
- Tìm em để làm gì?
Em vẫn thản nhiên đến lạ, nhưng tôi cũng cảm thấy hơi thở của em gấp gáp. Tôi đưa tay vuốt mái tóc xõa dài của em và hôn lên đôi môi em một nụ hồn say đắm. Tôi cảm giác như tình cảm của tôi và em vẫn chưa bao giờ đổi thay. Thế nhưng em đột ngột dừng lại. Em nhẹ nhàng đẩy tôi ra xa.
- Anh….
Em gục đầu vào vai tôi. Tôi cảm giác những giọt nước mắt ấm nóng của em đang chảy dần trên vai tôi. Khoảnh khắc ấy chỉ diễn ra trong vài tích tắc. Em ngẩng đầu lên, lau vài giọt nước mắt trên má rồi khẽ mỉm cười. Em nhìn tôi bằng ánh nhìn dịu dàng những hờ hững. Em lại thản nhiên ngồi xuống bàn ăn.
- Anh ăn salad cùng em chứ?
Món salad mà em vẫn thích ăn, có cà chua. Trong khi tôi ghét cay ghét đắng cà chua. Trước đây, thỉnh thoảng tôi và em tranh cãi nhau về điều này. Em không bao giờ chịu ngừng bỏ cà chua vào món salad, và nói với tôi  rằng “anh cà chua rất tốt cho sức khỏe”. Có lúc tôi còn nghĩ là em cố chấp như vậy vì em không yêu tôi nhiều. nghĩ lại chuyện ấy vẫn còn khiến tôi bật cười.
- Anh vẫn không ăn được cà chua?
Tôi gật đầu. Em mỉm cười nhìn tôi:
Chỉ có Phương là người duy nhất có thể làm món salad dành cho riêng anh thôi.
 Chốn về của tình yêu - 2
(Ảnh minh họa)
Tôi giật mình khi nghe em nhắc đến Phương. Tôi bỗng nhớ đến món salad Phương vẫn hay làm. Cô ấy nói “Đây là món salad cho riêng anh”. Từ lúc lên xe rời sài gòn tôi không hề có cảm giác có lỗi với Phương, nhưng khi nghe An Như nói, một cảm giác tội lỗi dội về trong tim tôi. Phương đã luôn bao dung và chấp nhận những khoảng riêng kỉ niệm của tôi về em. Chưa bao giờ Phương cố gắng chạm  vào nó hay dằn vặt tôi vì những điều đó. Tôi nhớ rằng Phương đã yêu tôi biết bao nhiêu.
- Anh chỉ muốn xin lỗi em. Ba năm qua chưa bao giờ anh thôi cảm giác có lỗi với em.
Không. em đã tha thứ cho anh từ  lâu rồi. Từ lần đầu tiên khi cô ấy đến gặp em, sau ngày cưới anh. Anh biết không? Em đã từng hận anh khi vì anh mà em phải bỏ đứa con của mình. Nhưng sau ngày ấy, em đã luôn nhớ anh. Cho đến khi em gặp Phương, em mới hiểu rằng chỉ có cô ấy mới là người anh nên yêu. Chỉ có cô ấy mới là người dành cho riêng anh mà thôi. Em thực sự ngưỡng mộ cô ấy.
Tôi cảm thấy choáng váng khi nghe An Như nói những điều đó. Thực sự là tôi có cảm giác nhẹ nhõm khi biết An Như đã không hận tôi nữa, và cô ấy cũng đã có một người đàn ông yêu thương mình bằng một cách khác hoàn toàn tôi ngày xưa.
- Em đang hạnh phúc. Và anh có biết anh cũng đang rất hạnh phúc không? Em nghĩ có được tình yêu dịu dàng và vị tha như của Phương chính là hạnh phúc của anh.
- Em đã thực sự không còn buồn về chúng ta?. Tim tôi đau nhói, bối rối hỏi em.
- Vâng. Đã từ lâu rồi. Em đã tìm được người đàn ông có thể ăn chung với em món salad mà em thích.
Em mỉm cười nhìn tôi. Trông em thanh thản vô cùng. Sau những đau khổ tưởng chừng như kéo người ta đến tận cùng tuyệt vọng, nhưng hóa ra đó chỉ là một lối rẽ, mà sau lối rẽ  ấy mỗi chúng ta vẫn có thể tìm thấy hạnh phúc khác, cho riêng mình.
Tôi ngồi lại uống trà cùng em và nói một vài câu chuyện vu vơ cũ cho đến khi trời sáng. Tôi gọi xe trở về Sài gòn ngay. Tôi bỗng nhớ Phương và món salad của em vô cùng. Tôi gọi cho em:
- “Anh đang trên đường về. chuyến công tác kết thúc sớm em ạ”
- “Vâng. Em đã làm món salad mà anh thích nhất đấy”
Tôi nghe trong điện thoại , giọng em  mỉm cười.
- “Anh yêu em”. Tôi thì thầm trong điện thoại trước khi cúp máy. Đã quá lâu tôi không nói với em điều đó. Lòng tôi thanh thản lạ lùng. Những dằn vặt của ba năm vừa qua rồi cũng đã trôi đi, vì những vị tha của tuổi trưởng thành.
Chỉ mấy tiếng nữa thôi, tôi sẽ trở về chốn neo đậu tình yêu thực sự của mình, mà suốt ba năm qua tôi đã từng băn khoăn.