Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2015

Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em! (Phần cuối)

Hạ Băng lấy từ trong túi áo ra vài đồng xu lẻ. Cô ném xuống mặt nước và lời ước nguyện vẫn chẳng hề thay đổi. Hạ Băng mỉm cười. Cô sẽ vẫn cứ tin vào cái gọi là định mệnh…

Người ta nói tình yêu là định mệnh trong đời nhưng có thứ ái tình vượt lên trên số phận. Dù cuộc đời đặt họ ở vị trí khác xa nhau, tình yêu có thể khiến họ lại gần.
Một trái tim đau vì tình, những đấu tranh, dằn vặt và khổ đau. Sự lạnh lùng, dửng dưng không thể che lấp đi một tâm hồn yêu khắc khoải.
Vì yêu, họ có thể làm mọi việc vì nhau, kể cả việc từ bỏ tình yêu đó...
Rốt cục, định mệnh chiến thắng hay tình yêu có thể khiến họ vượt qua tất cả?
Cùng đón đọc Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em trên Tình yêu giới tính.

Hạ Băng trở về nhà. Bà Như Lan hốt hoảng khi nhìn thấy con gái bước vào nhà trong trạng thái run rẩy và người ướt sũng. Bà lo lắng chạy vội lại bên con, nhưng cô bước thẫn thờ lên phòng, không đáp lại những câu hỏi.

Linh cảm của một người mẹ khiến bà Như Lan hiểu đã có chuyện xảy ra với con gái mình. Bà đủ tinh tế để hiểu cô con gái kiên cường của mình. Bà đứng nhìn con mà không cố chạy theo để hỏi cho được nguyên nhân. Bà hiểu, giờ con gái mình cần một không gian riêng.


Hạ Băng thay đồ và ngồi bần thần trên chiếc giường. Cô không hiểu điều gì đang diễn ra. Mọi thứ với cô trống rỗng và đáng sợ. Hạ Băng bước sang phòng nhìn bé Bảo Bảo. Cô xoa đầu con, vướt đôi má đáng yêu, phúng phính rồi lặng lẽ trở về phòng.

Hạ Băng bật chiếc máy tính. Cô quyết định chuyển ngày đi Pháp sớm hơn dự định. Lẽ ra, còn một vài điều nữa cô cần làm trước khi trở lại Pháp. Nhưng giờ, không còn cần thiết nữa. Hạ Băng nên đi, càng sớm càng tốt.

***

Hạ Băng đến văn phòng khá muộn. Cô thấy sợ phải đối diện với nơi đó. Khi Hạ Băng tới, mọi người đang râm ran bàn tán và xúm vào trò chuyện. Hạ Băng cố gắng tạo mỉm cười để bước vào phòng:

- “Chào mọi người, buổi sáng tốt lành”

Vừa thấy Hạ Băng đến, Linh Anh vội vàng giấu tờ báo ra phía sau, gương mặt thì méo xệch:

- “Chào… chào Hạ Băng. Hôm nay cậu đi làm muộn thế?”

- “Mọi người đang xem gì mà vui vẻ vậy?”

Linh Anh càng cố giấu tờ báo sau lưng thì Hạ Băng càng tò mò. Cô mỉm cười rồi nhanh như cắt giật lấy tờ báo từ tay Linh Anh. Đập và mát Hạ Băng là bức hình lớn đầu trang nhất: Gia Uy hôn Huyền Trân! Báo chí đưa tin ầm ĩ về nụ hôn đêm qua của Gia và Huyền Trân. Họ đặt nghi ngờ về mối quan hệ của cặp đôi quyền lực này.

Nét mặt Hạ Băng nhanh chóng đổi sắc. Cô đã cố gắng tập cho mình một sự vô cảm nhất có thể kể từ đêm qua. Nhưng trái tim cô lại không kiên cường được đến vậy. Hạ Băng ngồi xuống ghế… Nếu có thể, cô ước mình được khóc thật to. Vậy mà ngay cả cái điều bản năng ấy Hạ Băng cũng không được phép. Cô nhanh chóng lấy lại gương mặt tươi cười giả tạo của mình.

 Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em! (Phần cuối) - 1


- “Thôi nào, mọi người làm việc đi”

Cả đám rời về vị trí của mình. Thực ra, họ cũng sợ khi không biết phải nói gì với Hạ Băng lúc này. Trong đầu họ chỉ nghĩ, chi bằng nhanh chóng rời đi để Hạ Băng không phải tổn thương.

- “Hạ Băng à… Cậu đừng buồn nhé. Là giám đốc không xứng với cậu, anh ấy quá cơ hội. Nhưng… cậu đừng vì thế mà tuyệt vọng. Một người đẹp như cậu, giỏi như cậu rồi sẽ gặp được một anh chàng còn ngon gấp mấy lần sếp ấy chứ”

Hạ Băng nhìn Linh Anh rồi bật cười:

- “Cảm ơn cậu! Mình không buồn đâu, câu chuyện vốn dĩ sẽ phải thế mà. Mình cũng sắp nghỉ rồi, hôm nay tới làm buổi cuối thôi, từ mai mình sẽ xin nghỉ”

- “Cái gì? Cậu định đi đâu?”

Tiếng hét của Linh Anh làm cả phòng đổ dồn đôi mắt về phía Hạ Băng. Cô vội vàng đứng lên thanh minh:

- “Mọi người đừng hiểu lầm. Việc xin nghỉ này, tôi đã xin với bộ phận hành chính cách đây hơn 1 tháng rồi. Tôi sự định đợi tới ngày chúng ta thắng dự án này mới chuyển đi. Nhưng vì có chút việc cá nhân nên phải đi sớm hơn một chút. Vì vậy, không có cơ hội chung vui cùng mọi người nữa rồi”.

Đôi mắt cô nàng đồng nghiệp bắt đầu rưng rưng. Hạ Băng lấy tay lau những giọt nước mắt sắp tràn ra:

- “Thôi nào. Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau mà. Mình có đi mãi đâu”.

Từ phía cửa bước vào, Huyền Trân lễ phép cúi đầu chào mọi người:

- “Chào cả nhà! Xin hỏi, anh Gia Uy tới chưa ạ?”

Khác với mọi lần, hôm nay, thái độ của mọi người không mấy mặn mà. May thay lúc đó, Gia Uy bước vào từ phía sau. Ngay lập tức anh nắm lấy tay Huyền Trân kéo đi trong sự ngỡ ngàng của mọi người:

- “Em ra nói chuyện với anh một chút”

Hạ Băng cúi gằm mặt xuống. Cô không dám ngẩng đầu lên nhìn không phải chỉ vì sợ nhìn thấy họ nắm tay nhau mà còn sợ một ánh mắt nào đó cứ săm soi vào từng biểu cảm trên gương mặt cô.

- “Em nói đi, có phải em thuê người viết bài đúng không?”

Gia Uy nói chuyện đầy giận dữ với Huyền Trân. Chưa bao giờ cô cảm thấy anh nóng nảy và trở nên đáng sợ như vậy. Nhưng Huyền Trân cũng cứng đầu không kém, cô thẳng thắn thừa nhận:

- “Đúng vậy, là em thuê báo chí viết bài. Anh nghĩ nếu em không làm chiêu ấy, bố em sẽ nghĩ thay đổi ý kiến ư? Hơn nữa anh cần tạo được uy thế với mọi người lúc này. Dù mối quan hệ của chúng ta là gì đi chăng nữa thì chuyện chúng ta thân thiết với nhau cũng khiến những ngườ khác muốn ủng hộ anh hơn vì họ kì vọng vào  một mối lương duyên giữa hai đứa”.

Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Gia Uy vang lên. Anh vội vã bấm nút nghe:

- “Tổng giám đốc Trần, cháu nghe đây ạ”

Đầu dây bên kia, giọng ông Trần Trung vẫn thong thả:

- “Có thể thấy cậu đã quyết định như thế nào. Đấy thực sự là một bản lĩnh của kẻ làm kinh doanh. Cậu hiểu điều gì mà người làm kinh doanh phải cần. Vì thế, tôi sẽ ủng hô cậu nguồn vốn trong dự án lần này. Cậu cứ yên tâm mà khắc phục thêm cho bản kế hoạch trở nên hoàn hảo nhất có thể đi nhé. Tôi nói lời sẽ không nuốt lời”

Gia Uy còn chưa kịp nói lời cảm ơn thì ông Trần Trung đã tắt máy. Huyền Trân nhìn anh rồi nói:

- “Vứt bỏ cái sĩ diện của anh đi. Không phải em thương hại anh mà vì em nghĩ anh xứng đáng có được vị trí này. Em yêu anh thì có gì là sai chứ?”

Gia Uy cũng chẳng biết phải nói gì thêm nữa. Anh quyết định trở về văn phòng để hoàn thiện nốt chỗ giấy tờ cho buổi thuyết trình trọng đại sắp tới.

***

Hạ Băng bước vào quán cà phê đối diện công ty. Ban nãy, cô nhận được tin nhắn của Huyền Trân về lời đề nghị gặp mặt. Hạ Băng nhìn trước ngó sau nhưng không thấy bóng dáng của Huyền Trân đâu. Vừa hay lúc đó, cô nhận ra bà… Ngọc Tuyền.

Hạ Băng tiến lại gần chiếc bàn nơi bà Ngọc Tuyền ngồi. Cô cúi đầu chào:

- “Cháu chào bác!”

- “Cô ngồi đi”

- “Dạ, cháu đến tìm gặp Huyền Trân, không rõ cô bé có ở đây không ạ?

- “Là tôi nhờ con bé nhắn cho cô. Tôi muốn gặp cô chứ không phải con bé”

Huyền Trân kéo ghế ngồi đối diện với bà Ngọc Tuyền. Cô đã hình dung rất nhiều về cái ngày ra mắt bà nhưng tuyệt nhiên, cô không dám nghĩ ngày ấy lại diễn ra theo cách này.

- “Có lẽ cô cũng đoán được tôi tìm gặp cô vì điều gì. Tôi cũng không muốn vòng vo thêm nữa, tránh mất thời gian cho cả hai. Tôi biết, cô yêu con trai tôi thật lòng. Nhưng tình yêu không phải là thứ duy nhất để chúng ta tồn tại trên đời. Tôi cũng đã vì tin vào tình yêu mà phải trả giá cả cuộc đời. Gia Uy xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn vì những gì mà tôi đã hi sinh cho nó. Cô và con tôi yêu nhau nhưng tôi buộc lòng phải xin cô dừng lại. Có những thứ không phải chỉ cố là được, mong cô hiểu cho.

Gia Uy đã quá khổ khi phải sống trong cảnh gia đình không trọn vẹn. Tôi không muốn nó lại tiếp tục phải có cảnh con vợ, con chung… Điều đó là quá bất công với con trai tôi. Cô là một người con gái đẹp, tôi cũng hi vọng cô hiểu chuyện mà dừng lại. Tôi nói những lời này có thể là tàn nhẫn lúc này nhưng thà thế còn hơn là sau này phải hối hận. Nếu yêu Gia Uy, cô cần hiểu ai và điều gì mới tốt cho nó”

Ngay từ khi gặp bà Ngọc Tuyền, Hạ Băng đã biết cô sẽ phải nghe câu chuyện như thế nào nhưng quả tình nó vượt quá sức chịu đựng của cô. Hạ Băng cúi đầu và chỉ nói vài câu trước khi ra về:

- “Bác yên tâm. Cháu hiểu điều mình nên làm gì. Cháu hi vọng cả bác và anh ấy đều có được thứ mình muốn. Cháu xin phép về trước vì còn phải dọn đồ để xin nghỉ. Mong bác tha lỗi cho sự bất kính này của cháu”.

Hạ Băng chạy vội ra khỏi quán. Nhìn theo bóng cô, Bà Ngọc Tuyền cũng thấy xót xa. Bà biết, bà đang làm cái điều tàn nhẫn lắm. Nhưng bà phải làm gì khi cuộc đời dạy cho bà sự tàn nhẫn đó.

Hạ Băng đứng một mình trên tầng thượng của tòa nhà và khóc như mưa. Thật may là con nơi này để cô được khóc cho thỏa nỗi lòng.

- “Mẹ tôi đã nói gì với em?”

Từ sau lưng, bóng hình quen thuộc của Gia Uy. Anh đứng trước mặt cô, tay đúi túi quần và cái nhìn lơ đễnh. Anh gần ngay trước mặt mà xa tận chân trời.

- “Không có gì… Bác hỏi thăm em một chút việc”

- “Uhm”

Thực ra không cần hỏi Gia Uy cũng biết chẳng có ích lợi gì nếu anh cứ cố bắt cô phải nói ra. Nó sẽ chỉ làm cho Hạ Băng thêm đau còn anh thấy xấu hổ.

Hạ Băng quay mặt đi nơi khác lau những giọt lệ trên gương mặt mình. Nếu là trước đây, anh sẽ làm điều đó. Nhưng giờ, Hạ Băng phải tự làm một mình.

Cô bước lại gần phía Gia Uy nhìn anh trìu mến:

- “Anh Gia Uy, em chỉ làm hết chiều nay là nghỉ. Từ mai em sẽ không làm ở đây nữa. Chúc anh và cả đội thành công”

Gia Uy nhìn Hạ Băng rồi cười nhạt thếch:

- “Em chạy trốn tôi?”

Hạ Băng lắc đầu:

- “Không. Em đã xin nghỉ từ cách đây hơn 1 tháng. Anh có thể hỏi bộ phận hành chính về vấn đề này. Chỉ là, em không nghĩ mình sẽ nghỉ sớm như vậy. Đáng lí em muốn ở lại cùng đội cho tới khi chiến thắng nhưng em nghĩ không cần thiết nữa”.

Gia Uy trầm ngâm. Anh cười vì anh cảm thấy không thể hiểu nổi chính mình. Anh cứ nghĩ Hạ Băng yêu anh, nhưng có vẻ như không phải thế. Cô có quá nhiều bí mật, có quá nhiều dự định mà phần lớn trong số đó, không có anh xuất hiện. Anh muốn nói một điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn ắng lại.

Ban công cuối chiều lộng gió, lòng người mênh mang và nỗi buồn vô định. Hạ Băng quay lưng bước đi, bỏ lại sau lưng Gia Uy và những kỉ niệm chẳng bao giờ dám gọi tên lần nữa.

***
Hạ Băng trở về văn phòng thu dọn đồ đạc cho vào chiếc hộp nhỏ. Cô nhìn cả phòng, những người đồng nghiệp thân thương mà cô từng gắn bó, thời gian không quá dài nhưng đủ để nghẹ ngào khi chia tay.

- “Mọi người! Hôm nay là ngày cuối tôi làm ở đây. Thật sự rất vui khi được làm việc chung với mọi người nhưng vì lí do cá nhân nên tôi phải nghỉ làm. Tôi đã nghĩ có thể đồng hành với mọi người tới ngày chiến thắng nhưng xem ra tôi không được dự khoảnh khắc đó rồi. Chúc cả nhà ở lại may mắn, mạnh khỏe và luôn nhớ tới tôi nhé”

Phải rất khó khăn Hạ Băng mới nói được vài câu đó. Mọi người lại gần nắm tay cô, chúc cô thành công trên con đường mới…

Hạ Băng bê chiếc hộp nhỏ ra khỏi phòng. Từ cuối hành lang, Gia Uy nhìn cái bóng mong manh của cô bước đi. Anh quyết định chỉ đứng yên một chỗ. Lời từ biệt lúc này có nói ra cũng chỉ là vô nghĩa.

Hạ Băng gõ cửa phòng Hải Nguyên. Sau tiếng “Mời vào”, Hạ Băng rón rén bước vào:

- “Anh Hải Nguyên. Em đến để chào tạm biệt anh. Từ mai em sẽ không còn làm ở đây nữa. Thời gian qua anh đã giúp đỡ em rất nhiều. Em còn chưa có cơ hội báo đáp anh. Hi vọng một ngày gần đây em có thể làm một điều gì đó cho anh. Em chúc anh thành công. Cảm ơn anh rất nhiều”

Hải Nguyên vội vã chạy ra khỏi ghế và đến nắm tay Hạ Băng:

- “Em định đi đâu? Em không cần phải đi đâu hết. Hắn đối xử tệ với em, em có thể sang đội anh làm việc. Em không việc gì phải nghỉ việc cả. Vì hắn ta không đáng một chút nào”

Hạ Băng mỉm cười, cô gạt tay Hải Nguyên ra:

- “Không đâu ạ. Em xin nghỉ từ khi làm xong phần việc của mình ở đội, cách đây hơn 1 tháng rồi. Là vấn đề cá nhân của em thôi. Anh Gia Uy… chỉ thúc đẩy cho việc nghỉ sớm hơn 1 vài tuần thôi. Đó là kế hoạch cuộc sống của em. Mong anh hiểu. Em rất biết ơn về những gì anh đã làm cho em. Nhất định có dịp em sẽ báo đáp. Giờ em xin phép về nhé. Hôm nay, em mệt quá”.

Hải Nguyên nhìn Hạ Băng rời khỏi căn phòng của mình. Anh thấy tiếc nuối vô cùng. Giá như ngày đầu tiên, không tự anh dẫn Hạ Băng đến phòng của Gai Uy, thì biết đâu chừng, mọi chuyện giờ đã khác?.

 Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em! (Phần cuối) - 2

***
Hơn 2 tuần sau ngày Hạ Băng nghỉ việc, mọi thứ vẫn diễn ra bình thường như thế. Nếu có gì đó bất thường thì chỉ trong lòng mỗi người mới biết. Báo chí vẫn tiếp tục đưa tin về mối quan hệ của Gia Uy và Huyền Trân. Họ tiết lộ cặp đôi này đang hẹn hò và có thể sẽ có một đám cưới trong năm sau.

Nhờ sự tung hê của báo chí mà Gia Uy có tiếng tăm hơn, anh nhận được nhiều sự ủng hộ hơn trước khi cuộc tranh đấu diễn ra.

Đêm trước của ngày đấu thầu, Gia Uy ngồi trong một quán bar nhỏ với những tiếc nhạc điên cuồng. Anh không uống nhiều, nhưng anh muốn say… Gia Uy thấy mình bất lực khi thèm một hơi rượu men cay nồng để chìm vào giấc ngủ nhưng lại không được phép bởi vì ngày mai quá trọng đại. Anh mệt mỏi nhìn ánh điện chớp nhoáng, những tiếng nhạc xập xình…

- “Sao giờ này cậu còn ngồi đây? Không chuẩn bị cho ngày mai sao?”

Gia Uy quay sang bàn bên cạnh. Hải Nguyên ngầm xoay vần ly rượu trên tay. Anh ta trông cũng chẳng khá hơn là mấy. Có vẻ như dự án lần này cả hai đều bị vắt kiệt sức lực. Họ đã cố gắng rất nhiều cho tới ngày cuối cùng…

- “Anh cũng ở đây đấy thôi”

- “Uhm, cậu nói cũng phải”

Hải Nguyên nâng ly mời Gia Uy. Anh chạm nhẹ ly rượu của mình. Cả hai cùng uống cạn.

- “Dạo này cậu có gặp Hạ Băng không?”

Hải Nguyên nửa say nửa tỉnh.

- “Không. Lâu rồi không gặp, mà chúng tôi cũng chẳng còn quan hệ gì với nhau nữa cả. Tôi đá cô ta rồi”

- “Thế thì tốt”

Hải Nguyên ngửa cổ lên trời cười đắc thắng nhưng trong lòng lại thấy xót xa. Anh chệnh choạng rời khỏi quán bar đó. Cả Gia Uy và Hải Nguyên đều thấy trong lòng một nỗi buồn mênh mang. Hình như, nếu có thể gọi tên, thì đó là nỗi nhớ về… Hạ Băng!

***
Ngày trọng đại!

Sảnh của tòa nhà nơi diễn ra sự kiện đông nghẹt người. Không chỉ có tất cả các bên tham gia dự thầu mà cả cánh phóng viên, báo chị cũng vây kín xung quanh để nghe ngóng một tin tức nào đó được phát tán ra sau đó. Ai ai cũng một tâm trạng hồi hộp và lo âu.

Gi a Uy ăn diện chỉnh tề. Anh bước vào sảnh với nụ cười thân thiện trên môi. Mọi thứ cần chuẩn bị đã ở sẵn trong đầu, điều duy nhất bây giờ là sự tự tin và cả một chút may mắn. Huyền Trân ngồi ở một góc của tòa nhà nhìn Gia Uy bước vào đầy đĩnh đạc. Cô mỉm cười hạnh phúc. Ánh mắt Gia Uy vô tình nhìn thấy Huyền Trân, anh khẽ gật đầu còn cô làm dấu hiệu chúc mừng.

Hải Nguyên cũng đã sẵn sàng. Anh nhìn các đối thủ của mình, nhìn Gia Uy đầy điềm tĩnh. Có thể kế hoạch mà Hải Nguyên đề ra không thực sự tuyệt hảo nhưng anh có những điều khác để bù lại. Và vì vậy, trong trận chiến này, chẳng ai có thể nói trước được điều gì.

Cánh cửa phòng họp lớn chính thức đóng lại. Mọi chuyện bây giờ chỉ còn là vấn đề của những con người bên trong căn phòng đó. Kết quả được đưa ra sẽ quyết định rất nhiều thứ, rất nhiều điều… Nhưng đó là câu chuyện của vài tiếng đồng hồ nữa, khi mà cánh cửa phòng này mở ra!

Ở một góc sân bay, Hạ Băng ngồi vuốt ve mái tóc của Bảo Bảo:

- “Bảo Bảo của mẹ có thích đi máy bay không này?”

- “Con có mẹ ạ”

- “Uhm, Bảo Bảo ngon, lát rồi mẹ con mình sẽ quay lại nơi con được sinh ra nhé”

- “Thế còn bà ngoại, sao bà không đi cùng chúng ta”

- “Bà phải ở nhà, có nhiều việc đang chờ bà. Rồi chúng ta sẽ về thăm bà mà con”.

Bé Bảo Bảo chạy nhảy khắp sân bay chờ giờ lên. Hạ Băng nhìn Bảo Bảo thấy lòng nặng trĩu những ưu tư.

Tiếng chuông điện thoại của Hạ Băng vang lên, cô vội vã nghe máy:

- “Linh Anh à, mình nghe đây”

- “Kế hoạch của đội mình nhận được sự ủng hộ của rất đông mọi người. Mặc dù chưa có kết quả chính xác nhưng cơ hội thắng rất cao…”

Linh Anh còn nói nhiều điều nữa nhưng Hạ Băng không nghe thấy. Cô bắt đầu khóc. Không hiểu cô khóc vì điều gì? Vì cái dự án ấy có một phần công sức của cô hay vì đó là tâm huyết mà Gia Uy đã cố gắng không ngừng nghỉ bao năm qua?

- “Hạ Băng, Hạ Băng, cậu còn nghe tớ nói không?”

- “Mình đây!”

- “Cậu đang ở đâu? Để mình bảo anh Gia Uy tới nhé”

- “Không, mình sắp đi rồi. Mình tắt điện thoại để lên máy bay đây. Chào cậu và mọi người nhé. Cho mình gửi lời chúc tới anh Gia Uy”

Nói rồi Hạ Băng tắt máy. Cô tháo sim ném vào thùng rác. Vậy là hết. Cô vừa trút bỏ một phần của cuộc đời mình. Cô cần phải quên!

- “Mẹ Hạ Băng? Sao mẹ lại khóc? Có phải mẹ nhớ bà ngoại quá không?”

Bé Bảo Bảo chạy tới bên Hạ Băng, câu hỏi ngây thơ của con bé làm Hạ Băng vui hơn một chút:

- “Uhm, tại mẹ nhớ bà quá. Mẹ thấy là trẻ con đúng không? Thôi, chúng ta chuẩn bị vào trong đi con, cũng sắp đến giờ lên máy bay rồi”

***
Gia Uy bước ra từ phòng họp. Gương mặt anh như vừa trút được cả gánh nặng ngàn cân. Mọi người xúm lại hỏi han, chúc mừng. Từ phía sau, Huyền Trân nhẹ nhàng bước tới bên Gia Uy:

- “Chúc mừng anh! Anh giỏi lắm. Em thực sự tự hào về anh!”

Gia Uy nhìn Huyền Trân trìu mến, anh nắm lấy tay Huyền Trân:

- “Cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm!”

Linh Anh đứng đằng sau, cô nôn nóng không biết có nên nói ra điều này hay không. Thế rồi Linh Anh kéo tay Gia Uy:

- “Giám đốc, tôi có chuyện này muốn nói với anh! Hôm nay, ngay bây giờ, Hạ Băng đang chuẩn bị sang Pháp. Cô ấy đang ở sân bay. Nếu có thể… anh… đến đó được không?”

Nét mặt Gia Uy thoáng chút bàng hoàng nhưng rồi anh lấy lại sự cân bằng rất nhanh:

- “Vậy hả? Nếu cô điện thoại được cho Hạ Băng, gửi giúp lời chúc may mắn của tôi tới cô ấy nhé. Giờ tôi phải đưa Huyền Trân về. Tối nay hẹn mọi người ở quán cũ nhé. Tôi sẽ mời cả nhóm. Dù cho kết quả có như thế nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng cố gắng hết sức mình rồi, vì vậy, phải liên hoan một bữa ra trò chứ nhỉ?”

Nói rồi Gia Uy nắm lấy tay Huyền Trân bước ra xe. Đám phóng viên chỉ đợi có thế để nhanh chóng chụp lấy những bức hình đắt giá này, để ngày mai, có chuyện mà đưa tin.

Gia Uy gần như im lặng trên đường về, Huyền Trân nhìn anh, cô định nói nhiều lần mà không được:


- “Nếu anh muốn, anh ra sân bay đi, vẫn còn kịp đó”


Gia Uy bất ngờ đánh tay lái rẽ sang một hướng khác. Anh lạnh lùng:


- “Không, anh không muốn, mà có muốn thì cũng đã quá muộn rồi. Cái gì đã qua, hãy để nó qua đi”.


***

6 tháng sau!


Nước Pháp, một ngày mùa thu!


Hạ Băng đi bộ trên một con đường và ngắm dòng sông Seine êm đềm. Ánh nắng vàng gợi thương nhớ phủ lên mặt sông một màu thật đẹp. Cái nắng mùa thu không gay gắt, dữ dội, nó bình lặng và dịu dàng nhưng đủ để làm người thấy ấm áp.


Những ngày là sinh viên, cô cũng đã từng đứng ở nơi đây không biết bao lần nhưng cảm giác của bây giờ thật khác. Có lẽ đi qua thương nhớ, chẳng ai có thể sống như những ngày chưa từng có dấu chân người đó trong tim mình.


Hạ Băng vẫn thường đọc báo. Cách đây 6 tháng, cô biết Gia Uy đã trở thành người tiếp quản tập đoàn Vũ Gia. Kể từ đó đến giờ, Hạ Băng không còn muốn biết thêm điều gì nữa cả. Cô sống với những kí ức miên man vỗ về nỗi đau hiện tại.


Nhưng nỗi buồn là của quá khứ, hiện tại vẫn cứ phải bước đi. Hạ Băng mỉm cười nhìn thành phố lãng mạn này… Cô bật cười với điều ước ngày còn trẻ của mình. Cô đứng trước đài phun nước gần đó và nghĩ về những số tiền không hề nhỏ mình đã đáp xuống để ước nguyện. Đến giờ? Lời ước ấy của cô liệu đã thấu tới các bậc thánh thần?


Hạ Băng lấy từ trong túi áo ra vài đồng xu lẻ. Cô ném xuống mặt nước và lời ước nguyện vẫn chẳng hề thay đổi. Hạ Băng mỉm cười. Cô sẽ vẫn cứ tin vào cái gọi là định mệnh…

Hạ Băng quay người lại tiếp tục ngắm ánh hoàng hôn tuyệt đẹp trên dòng sông thơ mộng ấy. Lòng người chỉ mong được bình yên như thế…


 Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em! (Phần cuối) - 3


- “Em thật may mắn đấy, vừa ước mà đã ứng nghiệm rồi”

Giọng nói ấy, ngữ điệu ấy dội về từ một miền kí ức sâu thẳm nào đó trong lòng Hạ Băng. Cô đã cố gắng chôn chặt mọi thứ nhưng giờ nó gần lắm, rõ ràng lắm… Có cảm giác như ngay bên tai vậy.

- “Lẽ ra Thượng đế nên để em phải tốn nhiều tiền hơn một chút trước khi điều anh tới đây, đứng bên em như lúc này”

Hạ Băng run rẩy quay đầu sang bên cạnh. Gương mặt đầy cuốn hút ấy, ánh mắt, bờ môi, đôi hàng mi và cả hơi thở quen thuộc… Là Gia Uy! Là Gia Uy bằng xương bằng thịt đang đứng cách cô chỉ một cái với tay. Cô gặp anh, ở cái nước Pháp này, sau nửa năm trời không liên lạc, không một thông tin? Đây là sự tình cờ hay là sự sắp đặt của định mệnh?

Gia Uy quay sang nhìn Hạ Băng mỉm cười:

- “Em khỏe chứ?”

Hạ Băng vẫn không thể cất lời.

- “Đừng nhìn anh bằng đôi mắt ấy giữa một khung cảnh lãng mạn đến thế này. Hãy nhìn anh như cái buổi sáng đầu tiên em thức dậy trong vòng tay anh ấy”.

- “Tại sao… tại sao… anh lại ở đây?”

- “Vì điều ước của em đấy. Ai bảo em cứ ước tìm được định mệnh của đời mình nên Thượng đế bắt cóc anh sang đây và đặt anh đứng cạnh em”

- “Đừng đùa nữa… Em không có hứng thú”

Hạ Băng khóc nấc lên. Cô cảm thấy mình không thở nổi. Gia Uy bước tối, anh nhìn đôi mắt cô, hôn lên chúng và ôm ghì chặt vào lòng:

- “Ngốc ạ! Em nghĩ rằng em chạy trốn được anh sao? Chỉ là anh để em bước ra khỏi vùng tối của nỗi đau. Anh muốn em là con diều, bay cao ra vùng trời mơ ước nhưng luôn có một sợi dây buộc chặt em lại. Chỉ cần anh muốn, anh sẽ kéo em về lại bên anh”

- “Nhưng anh nói, chúng ta không phải là định mệnh của đời nhau”

- “Định mệnh mang chúng ta đến với nhau nhưng chính chúng ta mới là người biến định mệnh đó thành sự thật. Dù định mệnh có không sắp đặt thì anh cũng sẽ vẫn yêu em! Anh sẽ tự tạo định mệnh riêng của cuộc đời mình. Anh đã sang đây hơn 3 tháng. Anh không thuê người tìm em mà tự mình tìm em giữa biển người này. Vì anh có niềm tin, người yêu nhau sẽ về bên nhau. Anh đã đứng ở nơi đây không biết bao ngày. Anh cũng đã ném xuống hồ nước kia không biết bao nhiêu đồng xu. Và cuối cùng, thì em đã đến. Cảm ơn em về điều đó”

Hạ Băng òa khóc lên nức nở. Cô không biết có nên tin vào cái gọi là định mệnh hay không, nhưng cô tin vào người đàn ông đã vượt nửa vòng trái đất sang đây tìm cô, người đàn ông đang ôm cô vào lòng lúc này.

Dưới ánh hoàng hôn của một ngày đầu thu, bên dòng sông Seine thơ mộng và cuộc gặp gỡ định mệnh, họ ôm nhau như thế… Họ trao nhau những nụ hôn ngọt ngào và tự mình viết lên một thứ định mệnh của những kẻ yêu nhau nhiều như hơi thở… Hoàng hôn cứ tắt nắng dần, không phải mang đi ánh sáng mà là mang bóng đêm tới để họ tự mình tỏa sáng trong nhau!

 Không cần định mệnh, tôi vẫn yêu em! (Phần cuối) - 4

Câu chuyện của đêm!

Trên chiếc giường êm ái, nơi kéo tấm rèm có thể nhìn thấy thành phố Paris hoa lệ, Gia Uy nằm ôm Hạ Băng trong vòng tay mình:

- “Vậy giờ, Bảo Bảo đang ở cùng với chị gái em?”

- “Đúng vậy. Con bé vui mừng vì được về bên mẹ”

- “Em đã nuôi Bảo Bảo 5 năm trời”

- “Em sang Pháp được 1 năm thì chị ấy bị làm nhục trong một lần đi làm thêm về muộn. Khi ấy, chị em đang yêu một người. Chị không thể để cho anh ấy biết chuyện được vì anh là người có thể đảm bảo cho chị em em có đủ kinh tế học xong. Chị không muốn sự nghiệp của em dang dở nhưng chị cũng không đủ tàn nhẫn để bỏ Bảo Bảo. Vậy là em và chị chuyển tới một thành phố khác. Em và chị lấy lí do về Việt Nam nhưng thực chất là đợi chị sinh con xong. Em nuôi Bảo Bảo từ đó. Em coi con bé là con của mình. Bí mật này em và chị không muốn tiết lộ. Bảo Bảo không được sống trong một gia đình đầy đủ cha mẹ đã tội nghiệp lắm rồi. Nếu con bé biết mình là con của một gã tồi nào đó đã cưỡng hiếp mẹ nó thì Bảo Bảo sẽ sống ra sao. Chị gái đã hi sinh cho em quá nhiều, em muốn thay chị nuôi Bảo Bảo và mãi mãi ôm bí mật ấy cho riêng mình. Đó cũng là lí do em không nói cho anh sự thật về Bảo Bảo. Em muốn mãi mãi Bảo Bảo là con của mình”

- “Vậy sao giờ em lại đưa Bảo Bảo về với mẹ?”

- “Vì chồng của chị em đã biết chuyện. Anh rể không hề ác cảm mà thương chị ấy nhiều hơn. Anh bắt chị phải đón bé Bảo Bảo sang sống cùng. Vì thế, sau khi hoàn thành dự án cùng với anh. Em đã xin nghỉ làm để quay trở lại Pháp, đưa Bảo Bảo đoàn tụ với gia đình. Em tin, con bé sẽ hạnh phúc bên cha mẹ của mình. Em định khi về sẽ nói hết mọi chuyện với anh. Nhưng…”

Gia Uy hôn Hạ Băng. Anh muốn chặn lại những kí ức đau buồn đang ùa về trong cô. Nụ hôn mặn vì có dư vị của nước mắt.

- “Thế còn anh? Sao anh lại chia tay Huyền Trân? Em đọc báo thấy hai người đã gần như làm đám cưới?”

- “Anh và Huyền Trân đã bàn tính với nhau tất cả. Cô ấy tự nguyện giúp anh. Bởi vì… ngày đó, nếu anh kiên quyết bên em, nhất định Hải Nguyên sẽ tung hê bí mật của em lên mặt báo. Dù anh có thắng hay không thì chỉ cần anh bên em, Hải Nguyên sẽ làm việc đó. Anh có thể chịu tổn thương nhưng em và đặc biệt là Bảo Bảo không đáng bị như vậy. Đó là lí do anh buộc phải thật tàn nhẫn khi chia tay với em. Chỉ có thể khiến Hải Nguyên tin rằng anh bỏ em, em mới được bình yên”- 

- “Anh không sợ mất em thật sao? Biết đâu chừng vì hận anh quá mà em yêu người khác, em cưới người khác?”

- “Uhm. Anh đánh liều với số phận. Và giờ thì anh thắng!”

- “Thế còn Huyền Trân?”

- “Cô ấy chuyển ra nước ngoài sống với mẹ. Đó cũng là một sự tranh đấu dữ dội của Huyền Trân. Anh nợ cô bé quá nhiều. Mọi chuyện sau đó đều nhờ Huyền Trân giúp đỡ. Nhưng cô ấy làm không phải vì tình yêu, cô ấy làm vì cô ấy là một người nghĩa hiệp”

- “Vâng… Thế còn công ty”

- “Sau khi được nhường quyền nắm giữ công ty. Anh chỉ đảm nhiệm 2 tháng rồi quyết định để anh Hải Nguyên lên làm. Anh ra ngoài, mở một công ty khác. Nhờ có mối quan hệ, danh tiếng… anh thấy hài lòng với những gì mình tự tạo dựng lên. Ai đó có thể nghĩ anh đã hoài công đấu tran để rồi lại buông bỏ… Nhưng thực tế, anh đã muốn buông ngay từ khi phải lựa chọn em hoặc sự nghiệp. Bởi vì anh tin, có những lối rẽ khác tốt hơn cho mình.”

Hạ Băng ôm chặt Gia Uy. Cô nép vào vòng tay anh, thật gần, thật chặt. Họ thiếp vào giấc ngủ giữa thành phố của tình yêu và sự ngọt ngào. Ngay mai khi ánh nắng len vào từng ô cửa, họ sẽ bừng tỉnh giấc và bắt đầu viết tiếp những câu chuyện đẹp đẽ của cuộc đời mình!

Đã kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc câu chuyện này!

Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì...

Những người thất bại trong cuộc sống hôn nhân là những người không nhận ra rằng, họ đã rất gần với sự thành công đúng vào lúc họ quyết định bỏ cuộc.

 Đã kết hôn hay chưa, bạn cũng nên đọc câu chuyện này! - 1

Em yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế em vào phòng tân hôn trong ngày cưới của chúng tôi (Ảnh minh họa)

Khi tôi về đến nhà, vợ tôi đang dọn bữa tối. Tôi nắm lấy tay em và nói rằng, có chuyện này phải nói với cô ấy. Em ngồi xuống, không nói gì chỉ lặng lẽ ăn. Tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt kia, dường như em cũng biết tôi định nói gì.

Quả thực lúc này tôi không biết phải mở miệng thế nào. Phải rất lâu tôi mới thốt lên được, tôi muốn ly hôn. Không quá ngạc nhiên, em chỉ hỏi nhỏ: “Tại sao?”.

Tôi tránh câu hỏi ấy, điều này đã làm em giận dữ. Em ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi: “Anh không xứng là đàn ông!”.

Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Em muốn biết điều gì đang thực sự xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng thật khó để đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Chẳng lẽ phải nói thẳng rằng trái tim tôi đã thuộc về người con gái khác và rằng tôi không yêu em nữa, tôi chỉ thương hại em mà thôi.

Tôi biết mình là người có lỗi nên trong đơn ly hôn, tôi viết rõ em sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi cùng 30% cổ phần của công ty tôi. Em liếc nhìn và sau đó xé nó ra từng mảnh. Người phụ nữ đã gắn bó với tôi hơn 10 năm qua đột nhiên trở thành một người xa lạ. Cuối cùng, em cũng òa khóc, trái tim tôi cũng dằn vặt ghê gớm nhưng thực sự tôi yêu Jane – cô người tình bé bỏng của tôi rất nhiều.

Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy em đang viết gì đó. Dù vẫn chưa ăn tối nhưng tôi không cảm thấy đói và đi thẳng vào phòng ngủ sau một ngày mệt mỏi đưa Jane đi chơi. Nửa đêm, có đôi khi tôi tỉnh dậy, vẫn thấy em ngồi ở bàn viết nhưng bây giờ với tôi, đó đâu phải là điều đáng quan tâm.

Sáng hôm sau, trong sự ngỡ ngàng của tôi, em đưa ra điều kiện ly hôn. Em không cần bất cứ thứ gì từ tôi, chỉ cần cần thông báo một tháng trước khi ly hôn và rằng, trong một tháng ấy, cả hai chúng tôi phải coi như không có chuyện gì xảy ra. Lý do rất đơn giản, con trai của chúng tôi sẽ có một kỳ thi quan trọng trong tháng tới và em không muốn con bị phân tâm bởi quyết định ly hôn của bố mẹ nó.

Ngoài ra, cũng trong một tháng ấy, em yêu cầu tôi nhớ lại cách tôi đã bế em vào phòng tân hôn trong ngày cưới của chúng tôi, rồi mỗi sáng lại bế em ra cửa phòng. Em đã khiến tôi vô cùng ngạc nhiên, có lẽ cú sốc lớn này khiến đầu óc em không còn tỉnh táo. Tuy nhiên, với những gì tôi gây ra cho em, điều này không hề khó và tất nhiên tôi đồng ý với những yêu cầu kỳ quặc ấy.

Kể từ khi tôi có ý định ly hôn, giữa chúng tôi đã không còn sự đụng chạm thể xác. Vì vậy ngày đầu tiên khi tôi thực hiện điều kiện của em, cả 2 chúng tôi đều rất ngượng ngùng. Con trai chạy theo hò reo thích thú làm cho tôi bỗng nhiên có chút gì đó đau đớn. Tôi bế em từ phòng ngủ ra phòng khách, đặt xuống cửa và em ra ngoài đợi xe buýt, còn tôi lái xe đến văn phòng. Thế là kết thúc ngày thứ nhất.

Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động tự nhiên hơn. Em dựa vào ngực tôi,  tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của em. Chợt nhận ra rằng, đã lâu tôi không còn thói quen nhìn ngắm người phụ nữ này. Có vẻ như em đã không còn trẻ nữa, những nếp nhăn trên khuôn mặt xuất hiện, mái tóc cũng đã xơ xác hơn xưa. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi tuổi trẻ của em. Bỗng nhiên trong đầu tôi lóe lên câu hỏi: Tôi đã làm gì với em thế này?

Sang ngày thứ ba rồi ngày thứ tư, khi nhấc bổng em lên, tôi nhận thấy một cảm giác rất đỗi quen thuộc. Đây chính là người phụ nữ đã đi cùng tôi suốt 10 năm qua.

Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi ngạc nhiên nhận ra rằng, sự thân thiết tưởng chừng ngủ quên từ lâu nay bỗng nhiên trở lại. Tôi đã không nói với Jane về điều này.

Cho đến một ngày, tôi thấy em thở dài vì mọi trang phục thường ngày dường như rộng hơn. Tôi giật mình thấy em đã gầy đi rất nhiều. Có lẽ em đã phải giấu kín rất nhiều đau đớn và cay đắng trong tim. “Bố à, đến giờ bế mẹ ra rồi kìa”, lời nói của con trai khiến tôi bừng tỉnh. Đối với nó, hình ảnh này đã trở thành một phần thiết yếu hàng ngày. Tôi ôm em trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách rồi hành lang, tay em vòng qua cổ tôi nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm em thật chặt, giống như nhiều năm về trước, trong ngày cưới của chúng tôi.

Vào ngày cuối cùng, nhìn em trong vòng tay của mình, tôi khó có thể cất bước. Con trai chúng tôi đã đến trường. Tôi lái xe đi, nhảy ra khỏi xe thật nhanh quên cả đóng cửa. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào đều sẽ làm thay đổi tâm trí vì tôi đã có quyết định của mình...

Tôi bước lên thềm, Jane ra mở cửa với nụ cười tươi rói nhưng tắt ngay sau đó khi tôi đã nói với cô ấy: “Xin lỗi em, Jane, anh không muốn ly hôn nữa”.

Jane nhìn tôi, đầy vẻ ngạc nhiên và sau đó, sờ trán tôi hỏi: “Anh có bị sốt không?”. Tôi gỡ tay cô ấy ra: “Xin lỗi, Jane, anh sẽ không ly dị. Anh nhận ra cuộc hôn nhân của anh trở nên nhàm chán có lẽ vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết tưởng chừng vụn vặt trong cuộc sống hôn nhân chứ không phải vì không còn tình yêu. Bây giờ anh nhận ra rằng, anh đã đưa cô ấy bước vào cuộc đời anh thì có chết cũng phải chết cạnh anh”. Jane há hốc miệng khi nghe tôi nói và đột nhiên cô ấy cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc.

Tôi xuống cầu thang và lái xe đi, trong lòng nhẹ bẫng.  Đi qua tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó thật đẹp về tặng vợ. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết gì trên bưu thiếp, tôi mỉm cười và viết :”Anh sẽ bế em ra, vào mỗi buổi sáng, cho đến khi cái chết chia lìa”.

Tối hôm đó về đến nhà, với bó hoa trên tay và một nụ cười rạng rỡ đã rất lâu rồi bị quên lãng, tôi chạy lên cầu thang, mở cửa phòng và nhìn thấy em đang nằm đó. Tôi biết được sự thật khi đã quá muộn... thì ra, vợ tôi đã một mình chiến đấu với căn bệnh ung thư trong nhiều tháng qua, trong khi tôi quá bận rộn với Jane.

Em biết cuộc sống của mình không còn kéo dài bao lâu và cho đến ngày đó, ít nhất em muốn trong con mắt của con trai mình, tôi là một người cha tuyệt vời, một người chồng đầy lòng yêu thương.

Người vợ sa ngã

Anh ngồi dậy xé tờ đơn ly hôn. Anh mặc áo, bước ra khỏi nhà. Anh đi tìm vợ, phải tìm ngay đêm nay, đêm đầu tiên hai người gặp lại.

Anh trở mình giữa đêm… Anh nén tiếng thở dài để không làm cho bầu không khí gia đình thêm ảm đạm. Màn đêm dày đặc, cô quạnh… Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường càng làm cho lòng người thêm khắc khoải.

Chiếc giường rộng quá. Anh quàng tay sang tìm một bờ vai quen thuộc… nhưng trống trơn. Mọi thứ chỉ là khoảng không lạnh lẽ. Anh nhớ vợ… Nước mắt anh không ngừng rơi. Trong lòng anh trào lên những tủi hờn. Anh nhớ về 5 năm xa cách giữa hai vợ chồng, về những khao khát mong ngóng được bên nhau và về cả nỗi đau mà vợ mang lại cho anh.

Đó là câu chuyện của hơn 5 năm về trước. Khi ấy, anh và Phương vừa cưới nhau xong. Đôi vợ chồng son quyết định gác lại mọi dự đinh cùng nhau vì anh phải lên đường ra nước ngoài du học. Mặc dù nhớ chồng, thương chồng nhưng nghĩ đến tương lai của anh, Phương vẫn động viên chồng cố gắng ăn học. Đôi vợ chồng trẻ bịn rịn chia tay nhau.

Những ngày tháng đó nhớ lại là một cơn ác mộng với anh. Ở nơi đất khách quê người, anh nhớ vợ đến thắt lòng. Anh không có người quen, không có bạn bè nơi xa lạ đó. Chính vì vậy, anh chỉ biết lao vào học hành với mong muốn nhan chóng hoàn thành chương trình và quay trở lại bên vợ.

 Người vợ sa ngã - 1
Với Phương, 5 năm trời xa cách cũng đâu phải là điều đơn giản. Ngôi nhà này, chiếc giường cưới này khiến cô trở nên cô đơn hơn gấp bội. (Ảnh minh họa)

Với Phương, 5 năm trời xa cách cũng đâu phải là điều đơn giản. Ngôi nhà này, chiếc giường cưới này khiến cô trở nên cô đơn hơn gấp bội. Họ đã từng có một tình yêu đẹp và phải chia xa quá lâu khiến tuổi xuân của Phương qua đi trong nỗi nhớ nhung và khao khát thầm kín.

Phương nuốt những nỗi buồn của mình vào lòng. Cô tuyệt nhiên không một lần than thở với chồng về nỗi cô đơn trong ngôi nhà chỉ có mình cô. Có đôi lúc Phương nghĩ, giá mà ngày đó, trước khi anh đi, vợ chồng anh có với nhau một đứa con thì 5 năm qua có lẽ cô đã không cô đơn và buồn đến thế.

Trong suốt 5 năm ấy, anh không một lần về thăm nhà. Phần vì muốn tiết kiệm chi phí, phần vì muốn gấp rút hoàn thành chương trình học. Các chương trình nối tiếp nhau, không có thời gian ngưng nghỉ nên 5 năm anh ở bên đó và hai vợ chồng không gặp mặt nhau ngần ấy thời gian. Họ chỉ có thể nối liền tình yêu bằng những cuộc điện thoại, những dòng tin nhắn lệch múi giờ mà khi người này nhận được đã là đêm…

Đàn bà thường giỏi chịu đựng khi cô đơn… Nhưng giữa lúc cô đơn ấy họ lại không chống chọi nổi sức quyến rũ của một người đàn ông khác luôn ở bên. Năm thứ 4, gần hết một chặng đường xa cách đi qua, cuối cùng, Phương yếu lòng trước người đàn ông ấy.

Anh ta làm cùng công ty với Phương. Anh là người nhìn thấy trong đôi mắt cô một nỗi buồn vời vợ. Cô không khóc nhưng đôi mắt không che giấu nổi sự cô đơn của người đàn bà vắng chồng nhiều năm. Họ bên nhau, chia sẻ với nhau về mọi điều. Và, cái gì đến, phải đến. Vì quá yêu chồng nên Phương chấp nhận xa chồng, để rồi vì xa chồng mà cô rơi vào lưới tình của người đàn ông khác.

5 năm xa cách, ngày về nước, cái cảm giác mong nhất của anh là được ôm vợ vào lòng ngay tại sân bay. Anh đã chờ đợi điều đó quá lâu rồi. Nhưng hôm ấy, giữa góc sân bay đông người qua lại, trong vòng tay anh, Phương bật khóc. Anh cảm thấy có gì đó bất an… Có vẻ như đó không phải là nước mắt của niềm hạnh phúc cho ngày gặp lại. Có gì đó như một cảm giác ân hận và lỗi lầm!

Đêm hôm ấy, Phương gối đầu lên tay chồng. Hai người không thể ngủ… Nước mắt cô cứ lăn dài. Cô nghĩ, cô đấu tranh và rồi cô quyết định thú nhận tất cả với anh về mối quan hệ sai lầm mà cô từng vấp phải. Mặc dù điều đó đã dừng lại cách đây khá lâu nhưng cô không thể lừa dối chính bản thân mình được. Anh đẩy cô ra khỏi người. Anh nhìn vợ bằng con mắt khinh bỉ và coi thường.

 Người vợ sa ngã - 2

Ngay trong đêm đó, Phương rời khỏi nhà sau khi để lại một tờ đơn ly hôn trên mặt bàn.  (Ảnh minh họa)

5 năm qua… Anh ở nơi đất khách quê người, nỗi nhớ nhà, nhớ vợ còn nhiều hơn gấp bội. Vậy mà anh chưa bao giờ mảy may có ý nghĩ phản bội vợ. Thế mà cô – người đàn bà luôn nói yêu chồng, luôn động viên chồng cô gắng lại phản bội chồng đầy cay đắng như thế.

Phương nhìn chồng. Cô không dám cầu xin một lời tha thứ. Ngay trong đêm đó, Phương rời khỏi nhà sau khi để lại một tờ đơn ly hôn trên mặt bàn. Đêm dầu  tiên sau 5 năm xa cách của vợ chồng Phương đã diễn ra bi kịch như thế. Cô không trách anh ích kỉ, cô chỉ trách mình đã yếu lòng.

Nhìn bóng vợ bước ra khỏi ngôi nhà thân thương sau 5 năm làm vợ chồng trong xa cách, anh thấy tim mình đau nhói. Nhưng anh không đủ can đảm để giữ vợ mình lại. Anh không hiểu mình phải làm gì…

Đêm hôm ấy, anh thức trắng. Anh nằm trên chiếc giường cưới của hai vợ chồng một mình. Cảm giác trống vắng, cô đơn kinh khủng dâng trào. Anh hiểu, 5 năm qua vợ mình đã chôn vùi tuổi thanh xuân, tình yêu và cả những khao khát đàn bà nhất trong nỗi buồn đơn lẻ này. Có lẽ đó là lí do cô phạm sai lầm. Anh còn có một động lực cố gắng học tập để quên đi. Còn cô, cô chỉ có nỗi nhớ chồng đến quay quắt mà thôi.

Anh ngồi dậy xé tờ đơn ly hôn. Anh mặc áo, bước ra khỏi nhà. Anh đi tìm vợ, phải tìm ngay đêm nay, đêm đầu tiên hai người gặp lại.

Hạnh phúc qua tay

Điện thoại của cô rung lên một tin nhắn: “Anh đặt lá đơn ở trong ngăn kéo bàn trang điểm của em. Xin lỗi vì anh đã làm em buồn”.

Tiếng bình hoa ném xuống nền nhà vỡ tan tành, xen lẫn vào đó là những lời gào thét của Phương:- “Anh đúng là loại đàn ông tồi tệ. Anh ăn no rửng mỡ à? Cái ngữ đàn ông ít tiền lại còn không biết điều. Năm xưa tôi đúng là ngu ngốc mới đâm đầu vào lấy anh. Anh nói đi, đó là con nào… ? Nó chân ngắn, chân dài thế nào mà khiến anh phản bội tôi?”

- “Em bớt giận đi, lỗi là do anh, em đừng làm phiền cuộc sống của cô ấy. Em muốn thế nào anh cũng chịu”.Đáp lại những lời chua ngoa đó của Phương, chồng cô chỉ nhỏ nhẹ:

Nghe những lời chồng nói, Phương càng bốc hỏa hơn:

- “À, anh giỏi nhỉ, anh còn bênh người tình chằm chặp nữa à? Nó cho anh bùa mê thuốc lú gì mà anh khổ vậy?”.

Cả đêm hôm đó Phương nguyền rủa chồng mình vì lí do anh phản bội.

Từ trước tới nay, Phương tự hào về bản thân mình khi cô đang làm một công việc mà lương tháng thu về tính bằng ngoại tệ. Không những thế, Phương còn có vóc dáng đáng mơ ước. Cô ra ngoài, đám đàn ông vẫn cứ “xin chết” dù biết cô đã có chồng. Phương hãnh diện và hả hê nhiều lắm. Cô thấy mình đúng là đen đủi khi lấy một người chồng như Nghĩa.

 Hạnh phúc qua tay - 1

Phương tự hào về bản thân mình khi cô đang làm một công việc mà lương tháng thu về tính bằng ngoại tệ. Không những thế, Phương còn có vóc dáng đáng mơ ước. (Ảnh minh họa)

Nghĩa chỉ làm nhân viên của một công ty nhà nước bình thường. Bao năm qua, đồng lương của anh vẫn vậy. Phương thấy ghét cái công việc của chồng, ghét cả cái cách mà chồng nói về niềm đam mê với công việc đó. Chuyện con cái lấy nhau đến giờ gần 5 năm cô cũng chưa muốn sinh con. Phương không sẵn sàng cho việc phải ở nhà bế ẵm, chăm lo cho con. Cô muốn có thời gian phấn đấu cho công việc và chăm chút bản thân mình. Vì chiều ý vợ nên Nghĩa cũng không muốn cố ép vợ phải đẻ con khi cô chưa muốn.

Hơn 5 năm qua, cuộc sống của vợ chồng Phương thật đặc biệt. Cô đi làm tới muộn mới về, khi mà chồng đã nấu nướng cơm nước sẵn sàng và chờ vợ. Phương coi đó là trách nhiệm của một kẻ… làm ra ít tiền. Phương làm ra nhiều tiền, mang lại nguồn thu nhập chính trong nhà nên cô được chăm sóc là đương nhiên.

Quả đúng là Phương thấy chồng chiều chuộng, chăm lo cho mình nhưng Phương luôn cho rằng với một gã đàn ông làm ra ít tiền thì chấp nhận như thế là đương nhiên. Cô mải mê, bận rộn với công việc, những đối tác mà quên đi trách nhiệm làm vợ của mình.

Cho tới một ngày, cô nghe phong thanh về việc chồng có bồ nhí. Phương đã không tin nổi điều đó. Nhưng khi gặng hỏi chồng, thấy chồng thú nhận điều đó, Phương lồng lộn lên như thú dữ bị thương. Cô không thể tin nổi một người phụ nữ vừa đẹp, giỏi giang lại làm ra nhiều tiền như Phương có ngày lại bị chồng phản bội.

Phương đoán ả gái lẳng lơ đó lại là một con “trẻ ranh” nào đó mồi chài chồng. Bởi vì cô tin, chẳng ai có thể vượt qua cô, ngoại trừ đám con gái mới lớn trẻ trung hơn. Phương quyết định gặp tình địch để dằn mặt và xem cô ta trời bể thế nào mà cướp chồng mình.

Hôm đó, Phương lấy số điện thoại của chồng nhắn tin cho ả người tình đó. Phương  hả hê khi thấy cô ta không nghi ngờ gì mà đồng ý đến chỗ hẹn:

- “Rồi cô sẽ biết tay tôi. Tôi muốn xem bản mặt cô thế nào mà dám cướp chồng người”.

Phương hẹn người tình của chồng ở một quán cà phê. Phương muốn tỏ ra mình cao thượng và không chấp nhặt một kẻ không đáng như cô ta. Phương tới nơi và thấy ở vị trí bàn mà mình đặt có một người phụ nữ đang ngồi chờ. Phương thực sự bất ngờ.

Chị ta già hơn Phương rất nhiều. Từ bộ quần áo, mái tóc, dáng điệu của chị ta kém xa Phương một trời, một vực. Phương không tin nổi vào mắt mình khi cô lại mất chồng trong tay một người đàn bà quê mùa và lạc hậu đến như vậy. Cô đã hình dung đó phải là cô gái trẻ măng, vắt mũi chưa sạch với những bộ đồ hở hang.

Chị ta chủ động chào Phương khi cô tới gần bàn:

- “Chào em”

Phương càng ngạc nhiên khi chị ta có vẻ như không bất ngờ khi người tới là cô.

- “Chị biết tôi sao?”

- “Khi em nhắn tin, chị đã biết là vợ của anh Nghĩa hẹn gặp. Vì… chị và anh ấy đã ngừng liên lạc với nhau khá lâu rồi”

- “Chị không sợ bị đánh ghen sao?”

- “Nếu điều đó có thể làm em hả giận thì chị sẵn sàng chấp nhận”.

 Hạnh phúc qua tay - 2

Cô nhận ra rằng mình đã đánh mất chồng chỉ vì chính mình chứ không phải một kẻ thứ ba nào khác. (Ảnh minh họa)

Phương tức điên người lên khi thấy phong thái điềm đạm và đĩnh đạc của chị ta. Phương đã hình dung chị ta phải sợ co rúm người lại khi thấy cô nhưng dường như chi ta chẳng sợ gì.

- “Chị xin lỗi vì đã làm em phải phiền lòng. Chị và chồng em, đúng là đã có khoảng thời gian hai người có chút tư tình. Chị yêu anh ấy thật lòng nhưng giữa chị và chồng em chưa từng xảy ra điều gì vượt giới hạn. Chị và anh ấy cũng đã dừng lại được một thời gian rồi. Chị hiểu, mình không được phép xen vào hạnh phúc gia đình em. Nếu giờ em muốn mắng chửi chị cũng chấp nhận. Chỉ có một điều, chị muốn nói với em… nếu em thực sự coi trọng hạnh phúc gia đình, hãy yêu và ở gần bên anh ấy nhiều hơn. Anh ấy đã không hề muốn rời xa em, chỉ là em tự đẩy anh ấy ra xa. Nếu có thể, hãy sinh một đứa con làm niềm vui cho hai người”.

Phương đã gần khóc. Cô có cảm giác mình đang nghe lời khuyên từ chị gái chứ không phải từ kẻ cướp chồng mình. Cô đến để đánh ghen nhưng cuối cùng như thể cô đến để nghe một bài học về cách sống ở đời.

Chị ta xin phép ra về trong khi Phương vẫn bàng hoàng không hiểu nổi điều gì diễn ra với mình. Chị ta nói sẽ không bao giờ xen vào hạnh phúc gia đình cô.

Phương đứng dậy, cô bần thần người ra về. Điện thoại của cô rung lên một tin nhắn: “Anh đặt lá đơn ở trong ngăn kéo bàn trang điểm của em. Xin lỗi vì anh đã làm em buồn”.

Đó là tin nhắn của chồng Phương. Cô nhận ra rằng mình đã đánh mất chồng chỉ vì chính mình chứ không phải một kẻ thứ ba nào khác.

Can đảm yêu anh

Cô nghĩ cô có thể lặng lẽ và biến mất trong đời Quân nhưng tâm trí cô thực sự vẫn không thể rời mắt khỏi anh.

- “Em sẽ ra đi để không bao giờ còn phải nhìn thấy anh và người con gái của anh nữa”.

Như Hiền viết những dòng chữ ấy một cách nguệch ngoạc trên một trang giấy A4 rồi gấp tư lại bỏ vào phong bì và đặt trên bàn làm việc của Quân. Cô nghĩ cô có thể lặng lẽ và biến mất khỏi cuộc sống của Quân hoàn toàn, nhưng tâm trí cô thực sự vẫn không thể rời mắt khỏi anh. Cô tự nhủ với mình chỉ xem đây như một cơ hội cuối cùng, cô sẽ dứt bỏ anh, sẽ chấm dứt cái chuyện tình yêu tội lỗi, buồn bã và trống rỗng này. Cô không đủ can đảm để tiếp tục ở bên cạnh anh nữa.
Vậy là cô sẽ đi, nhưng lần cuối cùng cô vẫn ngước nhìn Quân, trong đôi mắt ấy, đã có lúc cô chỉ như nhìn thấy một biển đầy ắp thương yêu mà anh dành cho cô. Nhưng trong giây phút cô cho là cuối cùng này, ánh mắt anh vẫn dửng dưng, vẫn lạnh nhạt như chẳng chút nào níu kéo.

Cô nhìn anh rồi bước ra khỏi căn phòng cô đã gắn bó gần hai năm qua, với một công việc đem đến cho cô những hứng khởi, và một người đàn ông đem đến cho cô những si mê đến đau đớn. Cô quyết định xin nghỉ việc, nhưng vì tổng biên tập không nỡ để một phóng viên có năng lực và tố chất tốt như cô ra đi, nên ông khuyên cô nên nghỉ phép một thời gian để suy nghĩ và bình tâm lại. Cô đã bước ra đi như thế, trong sự níu kéo, tiếc nuối của đồng nghiệp và sự hờ hững lạnh nhạt của anh.

"Nếu em muốn đi, anh sẽ không giữ. Nhưng anh tin sau này em sẽ hiểu rằng anh thực sự yêu em, dù anh có ở bên cạnh ai đi nữa". – Quân nhắn cho Như Hiền như thế khi cô bước ra khỏi văn phòng công ty.

Cô quay lại nhìn, đôi chân như rã rời mỏi mệt. Nhưng rồi như có điều gì thôi thúc rất mãnh liệt trong tâm hồn buộc cô phải bước đi ngay lúc đó.

 Can đảm yêu anh - 1

Cô quay lại nhìn, đôi chân như rã rời mỏi mệt. Nhưng rồi như có điều gì thôi thúc rất mãnh liệt trong tâm hồn buộc cô phải bước đi ngay lúc đó. (Ảnh minh họa)

Như Hiền bước lên chiếc xe xuôi về Cần Thơ, bỏ mặc Sài Gòn đầy thương mến phía sau lưng. Ngồi trên xe, cô hạ kính xuống mặc cho những cơn gió ngược chiều ào ạt thổi tung mái tóc ngắn chấm vai của mình. Trong giây phút ấy, cô không muốn nghĩ gì nữa, dù vậy trong miên man của một miền gió bao la, cô lại không thể thôi nghĩ về Quân. Khi anh trầm ngâm đưa tay vuốt tóc cô và nhẹ nhàng đặt lên đó những nụ hôn say đắm. Những khi Quân choàng tay ôm siết lấy cô. Sao lúc ấy cô chỉ muốn lao vào anh mặc cho cuộc sống ngoài kia cứ chảy trôi.

Hơn một năm trước cô đã từng khờ dại mà nghĩ rằng anh và cô sinh ra là để thuộc về nhau. Nhưng cô sững sờ khi biết rằng bên cạnh anh đã có một người con gái khác. Một người con gái đã hi sinh tất cả vì anh, đã cứu vớt anh những khi anh khốn khổ nhất. Cô nhận ra rằng, dù anh có yêu cô thực lòng thì cô cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể trở thành người bên cạnh anh như cô gái kia. Cô vẫn không thể nào quên được những lời anh nói với cô khi cô khóc nức nở và hỏi anh về người ấy:

- Tại sao anh lại có thể lừa dối em? Tại sao anh có một người con gái khác bên cạnh rồi mà vẫn nói rằng anh yêu em? Tại sao anh lại đối xử với em như thể?

- Anh không lừa dối em, vì anh yêu em thật lòng. Với anh, Mai Anh chỉ là tình cảm của sự biết ơn. Anh không thể yêu Mai Anh nhưng anh cũng không thể bỏ cô ấy, vì…"

- ????

- "Vì giữa anh và cô ấy bây giờ có quá nhiều ràng buộc. Anh không đủ can đảm để bỏ rơi cô ấy. Anh..."

Những câu nói của Quân khiến Như Hiền đau đớn, nhưng cô không biết nên làm thế nào. Cô đã tin Quân và đã yêu Quân. Chính Quân là người đã đem lại cho cô những cảm xúc đẹp nhất cho tâm hồn. Cô nhận ra rằng từ khi quen và yêu Quân, cô đã viết nhiều hơn, viết sâu hơn và cô biết anh chính là tình yêu đẹp nhất của cô. Nhưng từ khi nghe từ Quân những điều đó, Như Hiền bắt đầu chìm vào những cơn đau triền miên, dai dẳng trong dằn vặt. Quân vẫn luôn giành cho cô sự nồng ấm, quan tâm và thương yêu, nhưng cô hiểu rằng, cô mãi mãi sẽ chỉ là một bóng đen khuất lấp phía sau anh mà không một ai có thể nhìn thấy sự tồn tại của cô dù cho cô có bước ngay bên cạnh anh.

Buồn bã hơn, Như Hiền lờ mờ nhận ra rằng, chính Quân cũng dần không còn nhận ra cô nữa. Cô cứ đau đớn chứng kiến cảnh Quân vui vẻ bên cạnh Mai Anh, dù đôi lúc anh đưa mắt nhìn cô, nhưng tất cả càng cuốn phăng cô đi trong những nhàu nhĩ choáng váng. Cô lao đầu vào viết, viết và yêu Quân như một sự trừng phạt chính bản thân mình.  Càng ở bên cạnh Quân cô  càng quằn quại, nhưng cô đã có lúc chấp nhận làm một kẻ vô hình bên anh trong một tình yêu mờ ám chẳng thể gọi tên danh chính ngôn thuận. Cứ như thế, Cô chẳng thể biết được rằng cái khoảnh khắc cạn kiệt tâm hồn của cô đã gần kề khiến cô quỵ ngã.

Như Hiền chỉ còn một cách chạy trốn. Cô chỉ còn cách ra đi. Cô muốn nghỉ ngơi một thời gian, cô muốn bản thân mình thực sự tĩnh tâm lại sau những ngày dài dai dẳng trong một tình yêu tuyệt vọng vừa qua. Cô không muốn nhìn thấy Quân nữa. Cô không còn đủ can đảm với một hạnh phúc tạm bợ bên cạnh Quân nữa.

Cô quyết định về Cần Thơ, nơi cô đã về công tác lần đầu tiên khi cô vừa được nhận vào tòa soạn. Cô nghĩ không khí trong lành nơi đây khiến cô cảm giác yên tĩnh. Cô cảm thấy thanh thản khi bước ra đường mà chắc chắn rằng cô sẽ chẳng nhìn thấy Quân, hay bất kì một ai quen thuộc với cô. Nơi đây chỉ còn Như Hiền sống riêng biệt, chìm đắm trong thế giới của chính cô với một nỗi cô đơn cào cấu da thịt đến rát buốt, nhức nhối. Cô không thể quên được Quân dù trong bất kì một suy nghĩ nào. Cô cứ chìm vào đêm trên từng câu chuyện khóc cười những vết thương, những bèo bọt như chính cuộc đời cô. Đêm cứ chìm nghỉm trong tâm hồn cô với từng con chữ và khói thuốc ngột ngạt đặc quánh.

Ngày thứ ba ở Cần Thơ cô mới có thể tìm cho mình được một quán café mà cô cảm thấy phù hợp. Quán café nhỏ bé nằm giữa những vườn cây cảnh xanh mướt cùng những bản nhạc đậm đặc chất giọng phương Nam bỗng dưng khiến từng nhịp vui trong cơ thể cô như được gợi mở và quay trở lại. Cô thảnh thơi ngồi im trong một góc nhỏ và khuất.

- Như Hiền….

Cô giật mình vì tiếng gọi Như Hiền bất chợt ở một nơi heo hút hẻo lánh thế này. Tiếng gọi nghe trầm ấm và điềm tĩnh như ngay từ bàn bên cạnh vọng sang. Cô bối rối quay đầu trở lại phía tiếng gọi ấy. Ánh nhìn chăm chú của người đàn ông xoáy sâu vào đôi mắt cô khiến cô cảm thấy bối rối và thoáng chút lo lắng. Nhưng sau thoáng chốc ấy, cô đã nhận ra anh ngay. Vẫn ánh nhìn ấy, vẫn nụ cười ấy…, của một ngày rất xa vẫn in dấu trong kí ức, cô không thể tin được rằng cô và anh lại có thể gặp nhau ở một nơi xa lạ với cả hai đứa như thế này. Anh chưa bao giờ muốn rời bỏ miền Bắc để ra đi, vậy sao điều gì đã đưa đẩy anh tới đây? Cô lặng người đi nhìn anh mà không thể nói được gì. Trong khi đó người con trai từ bàn đối diện bước về phía Như Hiền. Anh giữ chặt lấy tay cô trong tay anh, giọng nghẹn ngào:
- Lâu quá rồi phải không em?

Hoàng… Nguyên - … Như Hiền xúc động gọi tên người bạn cũ của mình.

Trong cảm giác và suy nghĩ của cô, cô vẫn không thể tin được rằng cô có thể gặp lại anh. Cả một trời tuổi thơ của cô đã gắn liền với anh như một lẽ thường tự nhiên gần gụi nhất. Nhưng khi cô  mười bốn tuổi, bố cô chuyển hẳn công tác vào Sài Gòn nên gia đình cô cũng chuyển vào trong đó sinh sống. Như Hiền vẫn còn nhớ cô đã khóc đến khản đặc cả cổ khi biết rằng từ bây giờ cô sẽ không còn gặp lại người bạn thân thiết nhất của mình nữa.

Cô đã nghĩ rằng cô sẽ không bao giờ có thể quên anh, nhưng rồi khi thời gian chìm vào trong những vụn vặt cuộc sống hàng ngày, cô bị cuốn đi cùng với nhịp sống sôi động ồn ào của Sài Gòn, cái tên Hoàng Nguyên đã chìm khuất nơi miền quên lãng trong tâm hồn cô. Cô không bao giờ nghĩ rằng cô có thể gặp lại… Những kỉ niệm từ trong quá khứ xa xôi bỗng ào ạt trở về như những cơn gió chiều lộng khiến cô cảm thấy nghẹt thở, nhưng lại đem đến cho cô một cảm giác yên bình vô cùng. Cảm giác của tuổi thơ trong veo.

- Anh đã rất nhớ em. Nhưng thời gian đã xóa nhòa tình cảm của chúng ta phải không em?

Cô im lặng nhìn anh rất lâu sau mới có thể nói hai từ “xin lỗi” gượng gạo. Cô đã không quên anh, chưa hề quên anh, nhưng cô biết cô đã không còn cảm giác nhớ anh cũng như nhớ về những kỉ niệm ngày xưa từ quá lâu rồi. Cuộc sống hiện tại càng ngày càng trở nên ngột ngạt đã khiến trái tim trở nên lì lợm, đau đớn. Và hơn hết, cô biết rằng, từ khi cô gặp Quân, chính anh đã cuốn phăng cô khỏi tất cả mọi mối ràng buộc với xã hội này. Cô đã dành tất cả sức lực, tâm trí và xúc cảm cho Quân. Để rồi nhận lại là những đau đớn không dứt…

Giọng nói ấm áp của Hoàng Nguyên đã kéo cô trở lại với hiện tại cùng anh:

- Em không có lỗi. Anh cũng không có lỗi. Chỉ đơn giản là không nhớ nhau thôi mà. Mà thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa, hãy nói về hiện tại đi em. Nói cho anh nghe tại sao em lại ở đây?

- Em chạy trốn người đàn ông mà em yêu, cuộc sống mà em yêu… tất cả đều khiến em sợ hãi và bế tắc. Còn anh, sao anh ở đây?

- Anh ở đây một năm rồi. Anh nghiên cứu môi trường ở đây. Đợt này có lẽ phải kéo dài đến hai, ba năm.
Hai người không nói nhiều với nhau dù xa nhau gần tám năm trời. Họ chỉ ngồi im lặng uống café và nhìn nhau, trong khi tiếng nhạc vẫn dịu êm trong không gian. Họ thừa hiểu rằng có những khi ngôn từ càng nhiều càng trở nên sáo rỗng và thừa thãi. Mặc cho thời gian cứ trôi, dù trời đã sang trưa nhưng trong suy nghĩ của cả Hoàng Nguyên và Như Hiền đều không có ý định sẽ ra về.

- Nếu em đồng ý, anh sẽ làm hướng dẫn viên du lịch cho em trong thời gian em ở đây. Dù mới ở một năm nhưng anh đã bắt đầu cảm thấy miền đất này thân thuộc đến từng bờ kênh, ngọn cỏ rồi.

Như Hiền mỉm cười gật đầu khi nghe anh nói vậy. Cô vẫn còn nguyên cảm giác lâng lâng của niềm vui gặp gỡ khi cô chia tay Nguyên để về nhà nghỉ. Cảm giác bàn tay anh siết chặt lấy tay cô đã khiến trái tim cô ấm áp. Hình ảnh anh, nụ cười anh cứ bám chặt lấy tâm trí cô trong suốt ngày hôm đó.

Những khi chìm vào bóng đêm, cô lại không thể nào thoát ra khỏi hình ảnh của người con trai đã làm trái tim cô đau đớn. Cô chới với không biết cách nào để thoát ra được. Cô lục tìm những viên thuốc an thần và cố gắng uống để mong dễ ngủ. Ba viên thuốc đã khiến cô có thể nằm im, nhưng nỗi cô đơn dồn nén khiến cô khao khát được vuốt ve, được thương yêu, được chiều chuộng. Trong cơn chuếnh choáng ấy, cô lấy điện thoại và bấm số gọi cho Nguyên. Chừng mười phút sau Nguyên đã đến.

Cô ngồi trong bóng tối, đốt thuốc liên tục, với ly café đã nguội từ khi nào. Gió ngoài ban công, thổi thốc vào phòng thỉnh thoảng làm mái tóc cô bay bay. Cô ngước nhìn anh mỉm cười, rồi lại nói như muốn khóc:

- Em lại làm phiền anh rồi nhỉ. Em chẳng khác được ngày xưa. Em đã nghĩ em có thể một mình gánh chịu mọi thứ, và vẫn có thể bước đi dù đôi chân có mệt mỏi tới đâu. Em đang cố gắng từng giờ khắc trong cuộc sống của mình, nhưng khi gặp anh rồi em lại cảm giác đôi chân mình không thể tự bước đi được nữa….. Nguyên,… phải rồi, em vẫn thích cái tên của anh quá. Hồi xưa còn bé, em đã nói với anh, em sẽ lấy một người chồng tên Nguyên giống anh, anh nhớ không?..." – Cô cười cười và nói như cố xua đi không khí buồn bã trong căn phòng này.

Như Hiền nói một hồi lâu rồi mới dừng lại nhìn Nguyên. Trong cái ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn đường cũ kĩ hắt vào phòng, Nguyên vẫn điềm tĩnh như thế. Anh ngồi bên cạnh để Như Hiền có thể gục đầu vào vai anh. Đêm đó cô đã nói rất nhiều, nói như dồn nén, như đau đớn, nhưng vẫn không thể ngừng nói. Đã bao lâu nay cô không thể nói với ai rồi:

Em yêu anh ấy. Anh biết không? Em yêu cái gã đó đến đau đớn, đến tủi nhục, vậy mà em vẫn không thể thoát khỏi hình ảnh của anh ấy. Em đã chấp nhận làm kẻ thứ ba với những hạnh phúc tạm bợ, tình yêu tạm bợ, nụ cười tạm bợ… Phải rồi. Em đã cố níu kéo những điều mỏng manh hư hao ấy để rồi tự làm đau chính mình, để chứng kiến người mà em yêu ngày ngày cười nói bên cạnh cô gái của anh ta. Anh ta yêu em, anh ta nhớ em, nhưng hàng đêm anh ta đã có những hạnh phúc ấm êm bên người khác. Cái mà em nhận được trong tình yêu ấy chỉ là thứ tình cảm thừa thãi, bố thí. Cái thứ tình cảm không thể nuôi dưỡng tình yêu mà chỉ càng ngày càng làm tình yêu lụi tàn. Vậy mà đứa con gái như em đã sống gần hai năm với những ban phát nhỏ nhoi, cặn đắng và ….Trong đứt quãng ấy, Hoàng Nguyên biết Như Hiền đang cố kìm lại những giọt nước mắt.

Đôi lúc cô ngừng lại ngồi bó gối và nhìn sâu vào bóng đêm. Nguyên kiên nhẫn lặng im lắng nghe từng lời nói của cô gái mà anh đã nhớ thương bao nhiêu lâu nay. Những lời nó của Như Hiền cứ như những chiếc kim đâm từng chút từng chút vào trái tim anh. Anh không biết phải làm thế nào để giúp cô. Trong giây phút ấy, anh chỉ biết kéo cô lại gần mình và ôm cô vào lòng. Anh chỉ mong rằng, cảm giác cô đơn trong cô sẽ vơi bớt đi được đôi chút"

Em hãy khóc đi. Anh sẽ lặng im nhìn em khóc. Nhưng anh xin em hãy thử nghĩ rằng tình yêu em giành cho người ấy chính là nước mắt, và khi nước mắt của em rơi là khi tình yêu với người ấy đã đi ra khỏi con người em. Trái tim em, tâm hồn em hãy để nước mắt rơi đến cạn kiệt, và hãy xem như tình yêu của em giành cho anh ta đã đến lúc chấm dứt rồi. Nước mắt rơi xuống quá nhiều có thể khiến ta mệt mỏi vô cùng trong khoảnh khắc đó, nhưng khi nước mắt đã ngừng rơi, khi em chìm vào giấc ngủ, em mới hiểu rằng sau những giọt nước mắt ấy, em mới thực sự tỉnh táo.

Cô nhìn anh, và như một hành động tự phát trong trái tim, cô áp đôi tay mình vào má anh mỉm cười. Cô đã nhìn anh rất lâu như vậy như cố tình muốn nói với anh điều gì đó, anh biết anh có thể lại gần cô hơn nữa, nhưng anh hiểu cảm giác cô đơn lúc ấy của cô, anh không muốn những tình cảm thực sự của anh lại bị xóa nhòa đi vì những ham muốn nông nổi trong một khoảnh khắc nhất thời.

Anh rời đi khi cô đã thực sự chìm vào giấc ngủ sau những mệt nhoài vì một nỗi đau đớn dày vò. Chỉ còn lại một mình trên con đường vắng lặng về nhà, anh thực sự cảm nhận được sâu sắc nỗi buồn của mình khi ở bên cô. Tình cảm của cậu trai mười bảy tuổi cho đến bây giờ vẫn còn vẹn nguyên. Nhưng điều anh cảm thấy buồn bã không phải vì tình yêu của cô đã giành cho một người con trai khác, mà chỉ vì anh không thể chịu đựng được khi chứng kiến cô phải khổ sở đau đớn trong tình yêu như vậy. Ngay trong giây phút nhìn thấy cô ở quán café nơi xa lạ này, anh đã chỉ khao khát rằng anh sẽ là người đàn ông của cô, sẽ là bờ vai, là niềm tin tưởng của cô. Nhìn cô đêm nay anh càng muốn được ở bên cô nhiều hơn. Anh không thể ngừng nghĩ về cô. Cô gái của quá khứ và hiện tại vẫn luôn ở trong anh.

Những ngày sau đó anh chở cô đi khắp mọi nơi ở Cần Thơ. Anh và cô đều không ai còn nhắc lại chuyện của cái đêm hôm trước nữa. Anh luôn cố gắng bằng cách tự nhiên nhất kể cho cô những câu chuyện vui vẻ khiến cô cười. Kỉ niệm và tình cảm của tuổi thơ dường như là điều đẹp nhất giữa họ, tồn tại trong sáng nhất trong cái hỗn độn dập dềnh suy nghĩ của cả anh và cô. Trái tim cô những ngày bên cạnh anh đã như dần lành lại vết thương. Mỗi buổi chiều xuống bây giờ cô chỉ muốn được ngồi cạnh anh giữa một cánh đồng bạt ngàn gió đẫm mùi hương lúa.

Buổi chiều đột ngột mưa về. Anh vội vã kéo tay cô chạy tìm chỗ trú mưa, nhưng giữa một khoảng đồng bát ngát này, anh nhìn mãi cũng chẳng thể thấy dáng dấp một mái hiên. Trong khi anh cuống quýt vì sợ Như Hiền bị ướt thì cô lại có cảm giác vô cùng thích thú.

- Dầm mưa đi anh. Mưa đem lại cho em cảm giác dễ chịu vô cùng. Như ngày xưa… - Cô bỏ lửng câu nói của mình ở đó bằng một giọng cười trong veo.

- Ừ, được đấy. Hãy để mưa mang tất cả những bụi bặm buồn bã của chúng ta đi xa. Cũng lâu lắm rồi anh chẳng còn dầm mưa nữa

Họ cười nói vui vẻ trong khi quần áo bắt đầu ướt sũng. Hoàng Nguyên chăm chú nhìn Như Hiền. Bất chợt anh ôm chặt lấy cô vào lòng và nói:

-Hãy để anh bên em, được không em? – Anh vuốt nhẹ mái tóc cô và tiếp tục: - Anh yêu em….

Lời yêu mà Nguyên đã cất giấu bao nhiêu lâu nay cuối cùng cũng không thể kìm nén được mà thốt thành lời. Như Hiền lặng đi khi nghe anh nói những lời đó, dù bao nhiêu ngày qua cô cũng đã bắt đầu cảm giác được tình cảm sâu sắc mà anh giành cho cô. Cô không kháng cự anh, cô cũng đã có lúc mong chờ anh nói với cô những lời đó. Nhưng cô không thể nào cắt nghĩa được cảm xúc của mình khi nghe anh nói anh yêu cô. Cô sợ hãi, cô bắt đầu cảm thấy cô chưa sẵn sàng để yêu anh bằng tình yêu thật thà nhất như cái cách mà anh yêu cô. Nhưng cô cũng không thể cất lời từ chối anh. Cô lờ mờ nhận ra rằng trái tim cô bắt đầu gọi tên anh, chỉ bởi vì cái trái tim ấy đã quặn đau, đã nhiều thương tích quá nên nó không thể ngay lập tức mở ra cho anh.

- Hãy đợi em. – Cô chỉ nói với anh được thế, và cô biết rằng cô không cần phải giải thích hay nói thêm bất kì điều gì nữa. Cô biết anh hiểu cô từ tận thẳm sâu tâm hồn. Cô cần thời gian để bắt đầu một tình yêu, để biết yêu thương anh, biết yêu thương cô theo cách hạnh phúc nhất chứ không phải như cô đã đày đọa mình khi yêu Quân. Cô muốn trái tim cô thực sự thật thà trong tình yêu với anh. Cô tin anh sẽ đợi được cô.

- Anh sẽ đợi. – Anh mỉm cười nhìn cô, âu yếm đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng đủ khiến trái tim cô tin tưởng vào điều anh đã nói. – Anh sẽ đợi khi trái tim em đã thực sự tỉnh táo và bắt đầu biết sống cho mình. Em hãy sống, hãy đi và cảm nhận bằng đôi chân, bằng cảm xúc của sự can đảm trong trái tim em được chứ. Anh tin rằng chúng ta của hiện tại sẽ không để tuột  mất nhau như trước đây nữa em ạ. Anh tin rằng đã đến lúc em đủ dũng cảm để quay trở lại nơi em đã ngã quỵ rồi. Anh sẽ ở đây đợi em.

 Can đảm yêu anh - 2

Cô quay lại nhìn, đôi chân như rã rời mỏi mệt. Nhưng rồi như có điều gì thôi thúc rất mãnh liệt trong tâm hồn buộc cô phải bước đi ngay lúc đó. (Ảnh minh họa)

-Anh nói đúng. Em sẽ quay lại. Hai tháng qua nhờ có anh em mới hiểu thế nào là sự can đảm cần có trong tình yêu cũng như trong cuộc sống này. Khi em đủ bình thản để đối diện với người ấy, em sẽ có thể sống tiếp.

Ngày hôm sau anh tiễn cô về Sài Gòn. Nhìn dáng cô đi khuất lấp trên xe trong một nụ cười tươi trẻ, anh biết rằng cô sẽ quay lại với anh sớm thôi, sẽ là cô, là chính cô gái của anh chứ không phải là ai khác.

Sài Gòn nắng chói chang.

Cô xin đi làm lại.

Sáng sớm tòa soạn họp phóng viên chuẩn bị phân chia công việc cho tuần mới. Ngồi đối diện với cô là Quân. Anh nhìn cô bằng đôi mắt như oán trách, như van xin. Cô mỉm cười với anh như với tất cả những đồng nghiệp khác. Cô cũng không thể ngờ được rằng, đứng trước anh bây giờ cô hoàn toàn có thể tự tin và ngẩng cao đầu đến như vậy.

Giờ ăn trưa Quân hẹn gặp cô ở quán café đối diện công ty, nơi anh và cô vẫn thường bên nhau trong giờ nghỉ giải lao. Cô phân vân, lo lắng. Cô cảm thấy sợ hãi cái không gian quen thuộc ấy và anh. Cô có từ chối được anh không nếu như cô đến đó, nhưng rồi khi cô nghĩ tới Hoàng Nguyên, cô đã đi thẳng đến quán café, như chờ đợi chính những phản ứng trong tâm hồn của mình.

- Anh đã rất nhớ em suốt hai tháng qua. Em tàn nhẫn với anh vậy sao. Anh đã cố gắng tìm em. Anh không bao giờ muốn mất em. Anh yêu em.

Nếu như trước đây cô sẽ vì những lời nói của anh mà bỏ qua tất cả mọi cảm giác đau đớn của mình để lao vào vòng tay anh, nhưng sao hôm nay khi nghe Quân nói những điều đó, Như Hiền chỉ chờn chợn một cảm giác giả dối và vô nghĩa. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt người con trai cô đã từng yêu:

- Anh yêu em, em tin vào điều anh nói. Nhưng tình yêu của anh quá vị kỉ, quá tham lam, nó khiến em sợ hãi. Em không thể chịu đựng được cái gọi là tình yêu từ anh nữa. Em đã nhận ra một điều rằng, cái thứ lý thuyết nói rằng, trong tình yêu ai cũng ích kỉ là sai lầm. Em nghĩ tình yêu thực sự thật thà và trọn vẹn chính là tình yêu mà cả hai người đều cảm nhận được sự tự do và bao dung. Và hơn hết, anh biết không… em nghĩ anh sẽ không bao giờ biết thế nào là một tình yêu thực sự, vì tình yêu thực sự cần sự can đảm. Anh chưa bao giờ có điều đó. Em cũng đã từng đánh mất đi sự can đảm đó, nhưng bây giờ em nghĩ em đã tìm được. Em không muốn có bất kì một mối quan hệ nào với anh nữa. Em sẽ bước tiếp bằng cảm giác thực sự của em. Chào anh.

Cô dứt lời, đứng dậy và bước ra khỏi cửa khi không kịp để Quân nói thêm một lời nào nữa. Cô tự nhủ: “Thế là đủ cho hơn một năm qua rồi”. Cô vùng chạy đi trong những suy nghĩ mới mẻ và hạnh phúc ngập tràn giữa Sài gòn đang vào mùa gió. Đường phố ngập tràn lá me bay. Cô muốn ùa vào vòng tay rắn chắc của Hoàng Nguyên, và nói với anh rằng: “Em đã đủ can đảm để có thể bắt đầu. Vì anh. Vì em. Vì chúng ta đã thực sự can đảm để tìm thấy tình yêu giành cho bản thân mình”.